Chương 1113
"Cố đại cô nương."
Tai Cố Tri Chước động đậy, nhưng nàng không thèm để ý.
"Cố đại cô nương!"
Giọng nói cao hơn một chút, nhưng Cố Tri Chước cứ thế đi thẳng về phía trước.
Bỗng nhiên mày nàng khẽ động, ánh mắt xuyên qua những rặng cây um tùm bên bức tường ngăn của thùy hoa môn. Từ xa, Cố Tri Chước thấy Tạ Cảnh đang tiễn Đại công chúa Chiêu Dương ra ngoài. Họ đi đến trước một chiếc xe ngựa, sau đó một trước một sau lên xe. Cỗ xe ngựa được che chắn kín như bưng.
Ánh mắt Tạ Cảnh đầy phức tạp nhìn người Đại hoàng tỷ, dung sắc đã phai tàn đi nhiều, mất đi cả thân ngạo khí, tấm lưng nàng ta còng xuống trông hệt như một bà lão.
Sau khi bị giam lỏng, cứ cách ba ngày lại có người mang đến cho họ thức ăn và những vật dụng cần thiết cho cuộc sống. Ba ngày trước, một tờ giấy đã được kẹp vào trong đó và đưa vào.
Hắn ta thầm thở dài trong lòng, hạ thấp giọng nói:
"Đại hoàng tỷ, hai người hẳn là đã xem tờ giấy rồi chứ?"
"Sẽ có." Trong đáy mắt Chiêu Dương ánh lên một tia tàn nhẫn.
"Ta sẽ giao cho Cung Hải, cũng sẽ đảm bảo Cung Hải tuyệt không có hai lòng."
Tạ Cảnh nắm lấy hai tay nàng ta hứa hẹn:
"Tỷ là vị Đại công chúa tôn quý vô song. Phủ Công chúa của tỷ vẫn còn được giữ lại đó."
"Vất vả cho Đại hoàng tỷ rồi."
Tạ Cảnh thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Nàng ta nhận lấy lệnh bài, giọng khàn khàn hỏi:
"Nếu thành sự, Phụ hoàng có cho ta và Cung Hải hòa ly không?"
"Tốt." Chiêu Dương khẽ gật đầu.
Tạ Cảnh lấy ra một tấm lệnh bài từ trong hỉ phục, đưa qua.
Bàn tay nàng ta giấu trong ống tay áo từ lâu đã không còn vẻ trắng nõn mềm mại như xưa, mu bàn tay chi chít những vết thương nhỏ li ti.
"Đại hoàng tỷ, tỷ hãy giao tấm lệnh bài này cho Cung đại nhân. Còn có cả phong thư này nữa, là thư do chính tay Phụ hoàng viết."
Phong thư này Tạ Cảnh đã nhận được từ tay Hoàng đế vào ngày diễn ra cung yến.
Kẻ canh gác bên ngoài Cung phủ là Kim Ngô Vệ. Thượng trực nhị thập lục vệ là đội quân thân tín của Hoàng đế, họ chỉ tuân theo quân lệnh, hoàn toàn đáng tin cậy. Nhưng để phòng ngừa bất trắc, tờ giấy đó cũng không dám viết quá nhiều.
Chiêu Dương đưa tay ra.
Tạ Cảnh chắp tay hành lễ. Hắn ta tiễn người Đại hoàng tỷ đã lâu không gặp ra ngoài là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng nếu ở trên xe ngựa quá lâu cũng khó tránh khỏi việc gây chú ý.
Tạ Cảnh vén rèm xe nhảy xuống, cất cao giọng nói:
"Đại hoàng tỷ đi thong thả."
Hắn ta vừa xoay người định quay về, một giọng nói phẫn nộ và cao vút đã khiến hắn ta giật nảy mình.
"Cố Tri Chước!"
Tạ Cảnh bất giác rùng mình, vội vàng nhìn theo hướng tiếng gọi, từ xa xa đã thấy Cố Tri Chước đang đi qua cửa Thùy Hoa, cách hắn ta ít nhất cũng phải hơn trăm bước.
Sự việc đã đến nước này, tuyệt đối không thể xảy ra thêm một chút sai sót nào nữa.
"Cố đại cô nương!"
Tà váy màu hoa tử đinh hương bay phấp phới, một bóng người chắn ngay trước mặt Cố Tri Chước.
"Ngươi đứng lại."
"Ta gọi ngươi, ngươi không nghe thấy sao?"
Là Tôn Niệm. Lần trước gặp Tôn Niệm, nàng ta vẫn còn là một vị quý nữ được nuông chiều từ bé, trong vẻ kiêu ngạo không thiếu nét đỏng đảnh. Vậy mà lúc này, nét đỏng đảnh đã biến thành ngang ngược, đến cả tướng mạo trông cũng có phần cay nghiệt.
Ánh dương đang ngả về tây buông xuống, đổ những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền