ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1181

Tiếng la hét xé lòng của một đứa trẻ cắt ngang cuộc nói chuyện của họ.

Tạ Diễm vẫn còn mặc hoàng tử mãng bào loạng choạng chạy tới, nó chạy vừa vội vừa nhanh, không biết vấp phải cái gì, ngã sõng soài trên đất.

Nó không có danh phận hoàng tử, Lễ Thân Vương cũng chưa từng thừa nhận thân phận tông thất của nó, lúc binh lính bắt người đã bỏ sót nó.

Lúc ở Thái miếu, nhân lúc hỗn loạn nó đã lén lút trà trộn vào đám bá tánh quan lễ.

Vừa bắt được đã đưa tới đây.

Tạ Diễm không kịp đứng dậy, hai bàn tay bẩn thỉu nắm lấy vạt váy của Cố Tri Chước.

Cố Tri Chước nhíu mày.

Chiếc váy này mới mặc ngày đầu tiên, Cố Tri Chước rất thích, nên không giật mạnh.

"Buông ra."

"Ngươi họ Tạ, cha ngươi, các ca ca của ngươi đều đang ở trong tù đợi ngươi. Đừng gọi nhầm."

Nàng lạnh lùng nói.

"Đại tỷ tỷ, đệ sai rồi, đệ sai rồi! Tỷ đưa đệ ra ngoài được không."

Tạ Diễm nước mắt nước mũi tèm lem, khóc lóc cầu xin:

"Đại tỷ tỷ, sau này đệ sẽ không bao giờ tùy tiện nổi giận nữa."

"Đại tỷ tỷ, đệ sai rồi, đệ sai rồi! Tỷ đưa đệ đi. Đừng bỏ đệ lại."

"Hai người đừng bỏ đệ lại. Đệ sẽ nghe lời, nhất định sẽ nghe lời."

Nó nắm chặt vạt váy của Cố Tri Chước, khóc lóc thảm thương, đứa trẻ hơn sáu tuổi co rúm cả cổ lại, run lẩy bẩy.

Kiếp trước, Thái phu nhân nâng niu nó trong lòng bàn tay, cưng chiều hết mực, nó nhỏ nhất, cả nhà trên dưới đều thiên vị.

Kết quả thì sao? Nàng đưa di cốt của Thái phu nhân và mọi người từ nghĩa trang về, muốn để họ được an nghỉ, chôn cất vào mộ tổ, hợp táng cùng tổ phụ và thúc phụ, nó đều không cho. Lúc đó Tạ Diễm đã tập tước Trấn Quốc công, hùng hồn mắng chửi Cố gia là tội thần, không xứng được hưởng hương khói thờ cúng.

"Đại tỷ tỷ, đại ca ca, đệ sai rồi. Đệ sai rồi!"

Thấy muội muội sa sầm mặt, Cố Dĩ Xán cúi người gỡ từng ngón tay nó đang nắm vạt váy của muội muội ra, tiện tay sửa lại vạt váy, rồi kéo muội muội đi.

Hai người làm như không nghe thấy.

Đứa trẻ này vô phương cứu chữa.

"Đại ca ca, đệ sẽ cùng huynh học võ cho tốt."

Cố Tri Chước lạnh lùng nhìn, không có một chút đồng cảm nào.

"Mẹ của ngươi là một vũ cơ, ở Lương quốc, ngay cả trên yến tiệc, vừa mắt vũ cơ nào cũng có thể kéo thẳng vào trong lều. Mẹ ngươi bị bán đi bán lại nhiều lần, cuối cùng bị Lương Vương để mắt tới, cướp đi."

"Ở Lương quốc, con cái sang quý nhờ mẹ."

"Mẹ là tiện tịch, con cái cũng là tiện tịch, cho dù ngươi là con gái của Lương Vương cũng vậy."

Già Diệp: "..."

"Đó là đệ đệ của ngươi?"

Già Diệp quay đầu nhìn lại:

"Nó bị kéo đi rồi, ngươi thật sự không quan tâm sao?"

Cố Tri Chước làm một động tác "mời":

"Chẳng lẽ công chúa lại không có người huynh đệ nào mà mình nhìn thấy đã chán ghét, chỉ muốn trừ khử cho nhanh?"

"Có."

"Ví dụ như?"

"Tất cả con trai con gái dưới danh nghĩa của Lương Vương. Đúng không?"

Cố Tri Chước không có ý chờ câu trả lời của nàng ấy, cười cười, tự mình nói tiếp:

"Tất cả, có phải không?"

"Công chúa."

Già Diệp: "..."

Hừ.

"Đi dạo một chút?"

Già Diệp không hiểu ý nàng, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Ngục tốt dẫn đường phía trước, trở lại tầng một, cuối cùng cũng không còn âm u như vậy, mùi ẩm mốc cũng đã nhạt đi nhiều.

Già Diệp vốn tưởng nàng muốn đưa mình đi thẩm vấn, nhưng đây sắp ra khỏi chiếu ngục rồi mà?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip