Chương 67
Tạ Cảnh biết Tạ Ứng Thầm đang trên đường hồi kinh.
Chỉ là trước đây hắn ta không mấy bận tâm, chẳng qua cũng chỉ là đứa con hoang của một phế thái tử, muốn hắn sống thì sống, muốn hắn chết lẽ nào hắn dám không chết? Mãi cho đến bây giờ, Tạ Cảnh bỗng dưng có một loại cảm giác nguy cơ cực lớn.
Hắn ta bất giác có chút hoang mang.
Lão thê sau khi từ tiết Thiên Thu trở về đã nói với ông, tam hoàng tử trông có vẻ không được sáng dạ cho lắm.
Ông không muốn triều đình rối ren, cho nên trước khi công tử Thầm hồi kinh, đã thuận theo ý của hoàng đế, xin chỉ lập trữ.
Chỉ là tam hoàng tử điện hạ này ngày thường trông cũng ổn, tuy tư chất bình thường nhưng cũng nho nhã lễ độ, hiếu học nhân hậu, lại là do trung cung sinh ra, danh chính ngôn thuận. Ai ngờ... nghĩ đến những chuyện hôm qua, thật đúng là khó nói nên lời.
Có vài chuyện, biết thì biết, một khi nói ra thì sẽ trở nên ngu xuẩn không tả xiết.
Cùng lúc ấy, trước cửa cung bỗng chốc nhốn nháo cả lên.
"Thái tôn!"
"Điện hạ."
"Cuối cùng ngài cũng đã trở về."
Lời nói và hành động của ông không hề che giấu, không ít quan viên dừng bước, nhìn về phía này.
Có người đứng từ xa quan sát suy đoán, có người muốn nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này, cũng có người như lão thượng thư Hộ bộ kích động không kìm nén được... Triều thần văn võ, mỗi người một tâm tư.
Tạ Ứng Thầm hai tay đỡ ông dậy, chỉnh lại mũ quan cho ông, mỉm cười hỏi han:
"Mặc thượng thư."
"Phải phải." Mặc thượng thư mừng đến rơi nước mắt, nói năng lộn xộn:
"Điện hạ, ngài đã lớn thế này rồi, ngài còn nhớ lão thần."
Tống thủ phụ: "..."
Tống thủ phụ vuốt râu.
Những trọng thần triều đình mà ngay cả hắn cũng phải kính nể vài phần, giờ đây đều vây quanh Tạ Ứng Thầm hỏi han ân cần, chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn ta lấy một cái.
Tạ Cảnh mặt mày kinh ngạc, chẳng biết có phải do tầng sa mỏng của mạn che quá dày hay không, hắn ta cảm thấy ngay cả thở cũng khó khăn. Quả nhiên là vậy!
Những lão thất phu này chẳng mảy may quan tâm đến hỉ nộ của phụ hoàng sao?
Tạ Cảnh hoàn hồn từ trong nỗi kinh hãi vô biên, trực tiếp chất vấn:
"Tạ Ứng Thầm! Hôm qua ngươi còn ở Dực Châu, vậy mà giờ đã đến tận chân hoàng thành, ngươi bày mưu tính kế như vậy, rốt cuộc là đang phòng bị ai? Chẳng lẽ ngươi cho rằng phụ hoàng không dung chứa được ngươi sao?"
Tạ Ứng Thầm chỉ liếc nhìn hắn ta một cái, cười mà không nói.
Nụ cười này dường như ẩn chứa rất nhiều ý tứ, lại dường như chẳng nói gì cả.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền