Chương 95
Nàng suy nghĩ:
"Chúng ta đến chỗ tổ mẫu con trước."
Cố Tri Chước ngoan ngoãn đáp lại.
Vinh Hòa đường nơi lão thái quân ở nằm ở phía tây bắc của phủ Trấn Quốc Công, là một khu nhà năm gian.
Bước vào cổng thùy hoa, Cố Tri Chước nhìn cây tùng trường thọ trong sân với vẻ hơi ngỡ ngàng. Đây là cây tùng do tằng tổ phụ tự tay trồng sau khi được ban tòa phủ đệ này, giờ đã mọc cao lớn, xanh tốt um tùm. Kiếp trước có một đêm, cây tùng trường thọ bị sét đánh, cháy thành tro bụi, lão thái quân cứ nói là điềm gở. Sau đó không lâu, phủ Trấn Quốc Công bị Cẩm Y vệ niêm phong.
Chúc ma ma vội vàng chạy ra đón, cười nói:
"Đại cô nãi nãi, ngài đã về. Lão thái quân đợi ngài đã lâu."
Một nén nhang trước, bà tử ở phòng gác cổng đã đến bẩm báo, lão thái quân không ngủ trưa, dậy đợi con gái.
Đợi mãi, đợi đến tận bây giờ.
Cố Liễu Liễu bảo nhũ mẫu đặt A Man xuống. Vừa chạm đất, A Man liền chạy lon ton vào chính đường, ngay sau đó, bên trong vang lên tiếng cười vui vẻ của Cố lão thái quân:
"Ôi chao, thì ra là tiểu A Man của ngoại tổ mẫu đã về."
Chúc ma ma cũng cười theo, vội vàng ra lệnh cho hạ nhân đi lấy nước ép trái cây và điểm tâm mà A Man thích.
Vinh Hòa đường vốn yên tĩnh có phần buồn tẻ bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Lúc Cố Tri Chước vén rèm cửa bước vào, Cố lão thái quân đang ôm A Man trong lòng, ân cần trò chuyện.
A Man không nói được, chỉ gật đầu lia lịa, lại dùng khuôn mặt bụ bẫm cọ cọ vào lão thái quân, dỗ dành lão thái quân cười toe toét. Ngay cả khi thấy Cố Tri Chước đi vào, bà cũng chỉ lạnh nhạt nói:
"Con khỏi bệnh rồi?"
Sau khi hành lễ xong, Cố Liễu Liễu ra hiệu cho Cố Tri Chước ngồi xuống trước, còn mình thì ngồi bên cạnh lão thái quân, bất mãn nói:
"Mẫu thân, không phải đã nói rồi sao, đừng nhắc lại chuyện này nữa mà."
Cố lão thái quân nghiêm mặt, vỗ nhẹ vào lưng con gái, cái vỗ này nhìn thì mạnh, nhưng khi vỗ vào lưng thì đã không còn chút lực nào:
"Kha nha đầu đã đến am ni cô rồi, bây giờ ta nói vài câu cũng không được sao?"
"Vốn dĩ là Yêu Yêu nhà chúng ta chịu thiệt mà."
Cố Liễu Liễu ôm lấy cánh tay lão thái quân, trách móc:
"Sao lại không bênh vực cô nương nhà mình, lại đi bênh vực một người ngoài đến ở nhờ. Còn gọi là biểu cô nương gì chứ? Nó có quan hệ gì với Cố gia chúng ta đâu, con sói mắt trắng ăn cháo đá bát này, Cố gia nuôi nó mười mấy năm cũng coi như tận tâm rồi, nếu không phục thì cút về Quý gia đi."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền