ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Mượn Âm Thọ book cover

[Dịch] Mượn Âm Thọ

Ngũ Đấu Mễ

783

Chương

79,529

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Các bạn đã bao giờ thử mặc áo liệm để ngủ chưa? Loại áo lạnh ngắt được cởi ra từ chính thi thể người chết… Tôi là Lưu Trường Sinh, sinh ra ở vùng giáp ranh giữa Quý Châu và Vân Nam. Ông nội thường nói, tôi là đứa trẻ được “mổ bụng mà ra”.

Năm đó, mẹ tôi trở dạ vào lúc nửa đêm. Thấy bà thở dốc, sắp không trụ nổi, ông nội vội bảo cha tôi đi gọi bà đỡ trong thôn. Nhưng dù cha chạy gấp thế nào, bà đỡ đến vẫn muộn một bước. Lúc bà bước vào nhà, mẹ tôi đã tắt thở.

Một cái chết, hai sinh mạng chôn vùi—ai cũng nghĩ như vậy.

Thế nhưng, nghe ông nội kể, khi bà đỡ tiến lại gần, bà thấy bụng mẹ tôi khẽ động. Bà lập tức ghé tai lắng nghe một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn ông nội, giọng nặng nề:

“Đứa bé còn sống… nhưng nó đã đi qua âm giới. Cứu được cũng khó mà sống lâu.”

Ông nội nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống, không nói một lời. Còn cha tôi thì đứng tựa cửa, cả người run nhẹ nhưng giọng nói lại kiên quyết đến lạ:

“Cứu.”

Sau này, lớn lên tôi từng hỏi ông nội: “Người qua âm là gì?”

Ông chỉ đáp: “Là kẻ đã dẫm một chân sang quỷ môn quan, lẽ ra phải chết rồi.”

Đáng ra tôi đã phải chôn theo mẹ trong đêm đó. Nhưng bà đỡ vẫn mổ bụng mẹ, kéo tôi từ cõi chết ra ngoài. Và từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời tôi đã vĩnh viễn không giống với bất kỳ ai khác…

dai-lao-y-tu-trung-sinh-doat-lai-khi-van