ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 367. Không đáng kể

Chương 367 : Không đáng kể

"Như vậy, tiền này đại nhân càng phải không nhận."

Ngô Tam Đăng lắc đầu:

"Bên ngoài đã có người nói bệ hạ muốn Nam tuần nhưng lại không có tiền mới tịch biên gia sản của Tào gia. Hơn nữa, bệ hạ vừa mới đăng cơ đã tịch biên không ít gia tộc, người ngoài gọi bệ hạ là 'Hoàng đế tịch biên'. Thành Phòng doanh của chúng ta đã dính vào từ lâu, lúc này nếu đại nhân nhận một vạn lượng vàng thì người bên ngoài sẽ nói thế nào? Quan viên trong triều sẽ nói thế nào?"

Vì giành món lợi nhỏ mà mất lợi ích lớn, một vạn lượng vàng rất nhiều nhưng đối với đại nhân mà nói không hề có ý nghĩa. Không phải tiền không có ý nghĩa, mà vì số tiền này bị mất lòng người thì quá thiệt thòi.

Cũng may đại nhân luôn là người kiên định, sẽ không vì chút tiền này mà rung động.

"Ngô đại nhân rời khỏi Thành Phòng doanh lâu như thế vẫn là người của Thành Phòng doanh chúng ta à?"

Trịnh Thành Nghiệp cố ý trêu ghẹo.

Ngô Tam Đăng liếc nhìn gã ta, không thèm để ý, tên này chẳng khác gì nhãi con mà mình dẫn theo, chỉ biết có đôi khi gã ta nói nhiều thôi.

"Lý Tùng, đi cho người truyền lời mời bảo Ngưu Tam và Lý Đại Hổ đến phủ dùng bữa. Đáng tiếc Tiền Thông ở Vạn Châu nên không gặp được."

"Bây giờ Tiền tham tướng đang làm rất tốt, mấy hôm trước còn liên lạc với ti chức, hắn ta ở đâu cũng có thể yên tâm."

Từ Gia Hòa cười nói.

Từ Gia Hòa và Tiền Thông quen biết nhau nhưng không thân, sau này Tiền Thông cứu Tô Nam Thừa được đề bạt thì hai người bọn họ trở nên thân thiết.

Quan hệ không tệ.

Không bao lâu sau đã có người đến, Tô Nam Thừa gọi Trình Minh đến cùng dùng cơm.

Đã không có chuyện lớn, cũng không hỏi chính sự, nghỉ ngơi uống rượu mới là quan trọng.

Về phần buổi tối về hầu phủ còn phải uống thì mặc kệ đi!

Trước tiên phải cùng các huynh đệ thoải mái một phen quan trọng hơn.

Cả ngày hôm nay, Tô Nam Thừa chỉ nâng ly cạn chén.

Đến ngày thứ bảy, ngày mùng bốn tháng hai, Tô Nam Thừa mới đi đến phòng Đông Mai.

Mấy hôm nay Đông Mai luôn chờ đợi, đúng là hơi khổ sở. Hầu gia trở về đi thăm Trầm di nương mấy lần lại không đến nơi của nàng.

Nàng nghĩ có phải mình đã bị quên lãng rồi không?

Bỗng nhiên thấy Tô Nam Thừa đến, nàng cố che giấu nhưng vành mắt vẫn đỏ lên.

Nửa năm qua đúng là đã lạnh nhạt với nha đầu này. Tô Nam Thừa yêu thích nắm tay của nàng:

"Ấm ức à? Đừng ấm ức, trên đường đi ta nghĩ lần này xuôi Nam sẽ dẫn một mình nàng đi được không? Từ tháng hai đến tháng bảy, tám chỉ có một mình nàng ở bên cạnh ta được không?"

Đông Mai nhìn hắn với vẻ khó tin:

"... Thật chứ?"

"Đương nhiên là thật, cho nên ngày mai sẽ bảo nàng thu xếp."

Tô Nam Thừa ôm nàng ngồi xuống:

"Lời ta từng nói sẽ không nuốt lời, cho dù bây giờ ta bận rộn ít đến thăm nàng nhưng trong lòng vẫn nhớ nàng. Vì thế tiểu Đông Mai đừng đau lòng nhé?"

Không nói thì thôi, nói thế này Đông Mai không dám nói không có, lại rơi nước mắt.

Lúc trước muốn để ý, cuối cùng mọi chuyện ập đến, làm không được càng oán hận.

Lòng người là thịt, nhất là năm đó nàng được một công tử thích, trong khoảng thời gian rất dài chỉ có mình nàng ở bên cạnh hầu hạ.

Song, nàng dễ bị dụ dỗ, chỉ cần có thể theo công tử ra ngoài mấy tháng thì nàng đã hài lòng.

Khóc chỉ để trút

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip