ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 377. Già rồi

Chương 377 : Già rồi

Tô Nam Thừa nhìn hắn ta. Tên này trải qua mấy năm đã trưởng thành hơn chút rồi, nhưng vẫn cứ không biết lựa lời mà nói như thế:

“Quay về rồi hẵng nói chuyện này.”

Thích Mộng Đường tự biết mình đã lỡ lời nên vội vàng cười cho qua.

“Đúng rồi, tiểu tẩu tử lần này ngươi dẫn theo là Lý thị đúng không? Ta có thể nhìn ra được, đã qua mấy năm rồi mà vẫn còn được sủng ái ha?” Thích Mộng Đường chớp mắt hỏi.

Lúc trước hắn ta đã không ít lần ghé thăm nhà Tô Nam Thừa, cũng đã thấy mặt Đông Mai rất nhiều lần. Khi đó Đông Mai còn chưa có danh phận đâu đấy.

Thiếp ấy mà, mấy năm rồi mà còn dẫn đi ra, thậm chí còn dẫn theo đến nơi này thì chắc là người rất được sủng ái.

“Đã nói là tiểu tẩu tử rồi mà còn dám hỏi bậy nữa à?” Tô Nam Thừa liếc mắt lườm hắn ta một cái.

Thích Mộng Đường biết đây là không muốn nói, thế là hắn ta cười ha ha gọi Trịnh Thành Nghiệp cùng nhau tranh tài cưỡi ngựa.

Hắn ta sao mà đấu lại Trịnh Thành Nghiệp được chứ, Trịnh Thành Nghiệp là một tiểu tử lỗ mãng, chắc ăn không biết nhường hắn ta.

Có điều cả đoàn người chạy đi ngược lại rất vui vẻ.

Bởi vì nhiều người nên hành trình cũng không nhanh, lúc trở lại kinh thành đã là cuối tháng.

Tô Nam Thừa đưa cả nhà Tôn gia vào Đại Lý Tự rồi đi vào cung phục mệnh.

Hoàng đế bị bệnh, cả cung ảm đạm thất sắc, khóc tang cho Thái tử và Nhị hoàng tử.

Đáng tiếc bọn họ còn nhỏ nên không thể làm tang sự quá long trọng.

Cũng chỉ có mỗi Thái tử là đúng quy cách đưa ra ngoài.

Bây giờ người đã được đưa đi rồi, Tô Nam Thừa cũng chỉ có thể đến Đông cung thắp nén nhang tỏ vẻ có lòng.

Hoàng đế không có tinh thần gì, Tô Nam Thừa bái kiến một lần rồi lập tức xuất cung.

Bây giờ Tô Nam Thừa quay về cũng có lợi, Trầm thị còn chưa có sinh đâu, hắn ngược lại vẫn còn kịp.

Cũng coi như là Trầm Anh Nương có phúc.

Sau khi hắn về nhà gặp mọi người xong thì dẫn theo Phong Trúc Quân và hài tử đi đến Thành Khang Hầu phủ. Thứ nhất là Thành Khang Hầu phủ đã truyền lời nói có tiệc nhà, thứ hai là đã lâu như vậy rồi, hắn cũng cần thảo luận một vài chuyện với người trong nhà.

“Trước mắt đang có một chuyện quan trọng cấp bách, Thái Châu phủ có kẻ tạo phản. Bệ hạ đã điều người ở lân cận đi dẹp loại rồi.”

“Ta cũng đã nghe nói về chuyện này, thu thuế quá nặng.” Tô Nam Thừa gật đầu nói.

Dân chúng trồng trọt suốt một năm còn chưa nuôi sống được cả nhà. Chỉ cần hơi đau đầu nóng não một chút là sẽ chết người, còn chẳng có cả tiền xem bệnh, ai mà chịu nổi cơ chứ?

“Chỉ là chuyện trong cung lần này, bệ hạ không có trị tội Tam hoàng tử. Nhưng bây giờ bệ hạ cũng không có khả năng thả Tôn gia ra. Ngày sau còn không biết sẽ thế nào.” Thành Khang Hầu thở dài.

Tô Nam Thừa chợt nhận ra hình như tổ phụ của mình đã già rồi. Người đã sắp sửa bảy mươi, tóc đã sớm hoa râm, giờ đây xem ra lưng cũng đã còng xuống không ít.

Lúc trước hắn luôn không quá để ý, bây giờ mới chợt phát hiện ông ấy dường như đã rất già.

Thành Khang Hậu thấy hắn thừ người ra, mới lên tiếng hỏi: “Sao vậy, có phải mệt rồi không? Vừa trở về đã lập tức gọi con tới rồi.”

“Đâu có, tôn nhi chỉ đang suy nghĩ mà thôi, trông tổ phụ có vẻ hơi mệt mỏi. Lẽ nào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip