ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 385. Cách mất nước không xa

Chương 385 : Cách mất nước không xa

Tất cả mọi người đều nói nói cười cười, ăn cơm nói chuyện.

Trong tiền viện, trong lúc rảnh rỗi Tô Ninh Thừa mới nói với Tô Nam Thừa:

“Ta nghe ra ý của phụ thân, Nhị thúc sắp bị phái đến nhậm chức ở phía Nam rồi. Ta nghĩ đây cũng là cơ hội nên ta muốn đi theo. Thất đệ, theo ngươi thì sao?”

“Đây cũng là chuyện tốt, bây giờ nạn tuyết gây ra hậu quả nghiêm trọng, cũng chỉ có ở phía Nam mới khá hơn một chút. Ta cũng có thể hiểu được một vài suy nghĩ của tổ phụ, Ngũ ca muốn xuôi Nam thì cũng tốt cho thân thể của Ngũ tẩu tẩu.” Tô Nam Thừa chỉ rõ.

“Đúng vậy, đến nay ta vẫn chưa làm nên được trò trống gì, dù sao thì cũng nên tự mình kiếm đường ra. Thất đệ cũng nói tốt, vậy thì ta yên tâm rồi.” Tô Ninh Thừa khẽ gật đầu, dáng vẻ đã hoàn toàn yên tâm.

Tô Nam Thừa cũng không muốn an ủi hắn ta. Hôm nay tuy người đến không nhiều nhưng hắn vẫn phải đến chào hỏi.

Trời vừa âm u vừa lạnh lẽo. Tô Nam Thừa dằn chuyện trong lòng xuống, chỉ hàn huyên mấy câu.

Cũng không biết có phải Tô Ninh Thừa đã nhìn ra thái độ qua loa lấy lệ của hắn hay không, cũng không nói thêm điều gì. Hai người lại quay về chỗ ngồi.

Đêm khuya, Tô Nam Thừa quay về trong phòng Trầm thị.

Sau khi hắn thay đồ xong mới nhìn tiểu nha đầu đang ngủ rất yên tĩnh một lát, nhíu mày:

“Sau khi nha đầu này sinh ra hiếm khi thấy ánh mặt trời, từ ngày mai cứ buổi trưa một lần, bế đến đặt trong cái nôi bên cạnh cửa sổ đi. Trời âm u thì trời âm u, chỉ cần không phải trời tối là được.”

Suy cho cùng không thấy mặt trời thì không tốt.

Nhũ mẫu đáp vâng.

Tô Nam Thừa nhìn Trầm thị, rõ ràng gương mặt vẫn còn hơi tái nhợt, mới nắm tay kéo nàng ta quay lại ngồi xuống trong phòng: “Ngươi ăn nhiều tôm khô hơn một chút, uống một chút sữa trâu.”

“Ta biết rồi.” Trầm Anh Nương nắm tay Tô Nam Thừa, ánh mắt long lanh.

“Mệt lắm rồi, ngủ thôi. Mấy ngày này đều ở bên cạnh nàng.” Tô Nam Thừa hôn nhẹ nàng ta.

Hai người nằm xuống. Tô Nam Thừa không làm gì cả, chỉ ôm người đi ngủ.

Tuy trong đầu hắn đang có muôn ngàn vạn chữ, nhưng hắn cũng thật sự rất mệt, còn uống rượu nên rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Mặc dù chuyện mỗi ngày tảo triều tranh cãi ầm ĩ rất nhiều, nhưng trước mắt chỉ có mỗi một cái đề tài là cứu trợ thiên tai.

Nói đơn giản hơn nữa chính là lương thực.

Đâu đâu cũng thiếu, mặc dù kho lương thực ở các nơi đều có tồn chút lương thực nhưng lại ít đến thảm thương.

Bọn họ mới vừa gom góp được một chút thì đã đưa đến Tang Du huyện, chiến sự này còn không biết phải làm sao.

Ngày qua ngày không thấy trời tạnh, trong lòng ai nấy đều nặng trĩu. Chủ yếu là sau hai ba ngày kể từ khi tuyết bắt đầu rơi ở phía Bắc Giang Nam, trời lại bắt đầu mưa liên tục không dứt.

Cho tới bây giờ phần lớn các nơi đều chưa dừng lại.

Cứ rơi như vậy, sợ rằng nước lũ mùa thu khúc Lăng Giang lại sắp phá vỡ đê đập, không biết bao nhiêu cánh đồng phì nhiêu sắp bị ngâm nước.

Một nước to như vậy, thế mà trước mắt ngay cả một tin tức tốt cũng không có.

Thư của Phí Cưu nằm ở trên tay Tô Nam Thừa, lương thực của quan quân Hùng Sơn quan tạm thời không thiếu. Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này mãi cũng không biết có thể chống đỡ được bao lâu, nghĩ đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip