Chương 389 : Hái quả đào
Ông ta vốn là một tên hôn quân, làm gì nghe lọt tai những lời chân thật khó nghe này chứ? Nếu như không phải Đường thái sư dựa vào lý lẽ biện luận thì nói không chừng Hoàng đế còn không chút sốt ruột đưa vị trí này cho Tô Nam Thừa ấy chứ.
Bây giờ Đường thái sư kéo lê thân thể bệnh tật kiên quyết chống đối không chịu đồng ý. Hoàng đế bị chọc cho tức điên, dứt khoát phẩy tay bỏ đi, để lại mấy vị đại thần hai mặt nhìn nhau.
Đường thái sư nổi giận đùng đùng, quay sang nói với Thành Khang Hầu: “Tô đại nhân, Tô gia của ngài thật có bản lĩnh. Tô thống lĩnh đã có quyền cao chức trọng rồi, bây giờ còn muốn tiến thêm một bước nữa. Ngày sau chúng ta chắc phải kiếm ăn ở dưới tay Tô gia ngài rồi.”
“Đường thái sư nói quá lời, ngài không đồng ý thì bệ hạ sẽ không hạ chỉ đâu.” Thành Khang Hầu chắp tay: “Ngài bớt giận, Chính vụ các đang còn có rất nhiều việc, ta đi trước đây.”
Lý thượng thư cũng cười cười: “Ta cũng phải đi, rất nhiều việc cơ đấy.” Ông ta luôn luôn khẩu Phật tâm xà, rõ ràng là có cùng ý tưởng đen tối với Tô gia, sao còn quan tâm tới Đường thái sư ra sao chứ?
Lâm Vương cười nói: “Hai vị đi từ từ thôi, bản vương đang rảnh rỗi nên sẽ không đi.”
Sau khi Lâm Vương chào tạm biệt hai người xong, mới nhìn qua Đường thái sư nói: “Đường thái sư này, bản vương nghe nói bây giờ trong hậu cung lại có thêm một vị Mẫn phi nữa thì phải? Bệ hạ rất sủng ái đó.”
Chuyện này bọn họ đã biết từ sớm rồi, Hoàng đế luôn luôn phóng túng. Từ một phi tần thất phẩm trong vòng một đêm trở thành phi nhị phẩm cùng lắm chỉ là chuyện một câu nói của Hoàng đế.
Ai mà để ý coi lai lịch của nữ nhân kia ra sao đâu chứ? Nhưng điều này còn không phải đã khiến cho biểu cảm trên mặt Đường hoàng hậu đang bị cấm túc rất khó coi đó sao?
Đường thái sư mấp máy môi, không nói nên lời.
“Không nói đến những thứ khác, Tô Trì Ngọc này vẫn luôn trung thành. Năm đó hắn thủ thành còn không phải là thừa chết thiếu sống hay sao? Bệ hạ tận mắt chứng kiến hắn máu me đầy mình bảo vệ thiên hạ Đại Nguyên, nâng đỡ giang sơn Phó thị. Chuyến đi Loan thành năm đó, có ai coi trọng đương kim Thái tử không quyền không thế không được sủng ái bị lôi ra ngoài hay không? Cũng chỉ có mỗi Tô Trì Ngọc hắn, nếu như không phải có hắn thì chức Thái tử của bệ hạ cũng không thể ngồi vững được đâu. Thời gian cũng là số phận(*), năm đó người ta giá nào cũng bỏ ra được. Đường gia của ngài đưa Hoàng hậu ra không sai, nhưng bệ hạ không thiếu Hoàng hậu, không phải sao?”
(*)Thời gian cũng là số phận: ý chỉ mọi việc đều đã được định sẵn, chỉ còn chờ thời gian.
Đường thái sư không phản bác được lời này.
“Vương gia nói đúng, chẳng qua lão thần phản đối chuyện này không phải vì có lòng riêng. Bây giờ Tô gia nắm giữ quá nhiều quyền hành, không phải chuyện tốt.” Ông ta khổ sở nói.
“Bệ hạ vẫn còn trẻ. Nỗi lo của ngài, bệ hạ còn chưa thấy được đâu. Nhưng Tô Trì Ngọc che gió che mưa cho bệ hạ, bệ hạ đều nhìn thấy cả.” Lâm Vương mỉm cười, chắp tay: “Bản vương đi trước đây.”
“Vương gia đi thong thả.” Đường thái sư chậm một nhịp mới chắp tay.
Đường thái sư lê bước chân nặng nề trở về phủ. Ông ta vốn cũng phải đến Chính vụ các, nhưng bây giờ ông ta thật sự không muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền