Chương 391 : Rút lui về đâu đây?
"Tổ phụ, người Tô gia có chịu rút lui không?"
Tô Nam Thừa nhìn khuôn mặt già nua của ông ấy, nghiêm túc nói:
"Như bây giờ, không có người nào Tô gia nguyện ý lùi một bước, tổ phụ người cũng sẽ không cam lòng.”
Rút lui về đâu đây?
Thành Khang Hầu im lặng hồi lâu mới hỏi một câu cuối cùng: “Vậy sau này, cuối cùng con muốn như thế nào?"
Tô Nam Thừa cũng không nói gì một lúc, sau đó hắn nhìn vào mắt tổ phụ nói: “Tổ phụ, con không biết, con không nhìn được xa đến thế. Con chỉ có thể dốc hết toàn lực, mỗi bước con đi bây giờ đều là nền tảng cho một tương lai có thể sinh sống yên ổn, có thể giữ gia tộc không suy yếu.”
“Ta thật sự không ngờ trong con cháu Tô gia lại có đứa nhỏ như con.” Thành Khang Hầu than thở, không biết nên nói là vui mừng nhiều hơn hay là xúc động nhiều hơn một chút.
Câu này, Tô Nam Thừa không trả lời.
“Đâm lao là phải theo lao, một khi đã bước bước này thì không cần quay đầu nhìn lại nữa. Ngày nào ta còn sống, ngày ấy ta sẽ ủng hộ con.”
"Vâng." Tô Nam Thừa gật đầu, không nói thêm lời vô nghĩa nào nữa.
Quyền lực, thứ này là một loại kịch độc.
Người không bị nhiễm một khi chạm vào nó sẽ không thể bỏ được nữa. Nó hòa làm một với xương máu của ngươi, ngươi sống nó sống, ngươi chết nó vẫn sống.
Giống như có người rút nó ra khỏi máu thịt của ngươi, chẳng khác gì ngươi bị cắt gân cốt.
Ngươi phải nhớ hương vị của nó trong suốt quãng đời còn lại.
Lão hầu gia vẫn luôn nghĩ như vậy, nhưng ông ấy cố gắng phấn đấu cả đời cũng không đạt được tới đỉnh cao quyền lực nhanh bằng đứa cháu này.
Cũng có lẽ, hắn chính là người có năng lực này?
Đây không phải là một con đường bằng phẳng, nhưng hắn nói đúng, họ không còn đường lui.
Ban đêm, Tô Nam Thừa ôm Trầm Anh Nương, tay nhẹ nhàng vuốt ve bả vai nàng ta, trong đầu đang suy nghĩ đến chuyện bên ngoài.
Trời đổ mưa lúc màn đêm buông xuống, lúc này trong phòng cũng hơi lạnh.
Trước cửa có một chậu than, Trầm Anh Nương ôm eo Tô Nam Thừa hỏi:
"Phu quân không ngủ được à?”
Tô Nam Thừa ừ một tiếng: "
Ta đang nghĩ đến ca ca nàng, làm sao để huynh ấy có thể thăng quan nhanh một chút.”
“Ta không hiểu chuyện này, nhưng mà phu quân thăng chức thực sự rất nhanh.” Trầm Anh Nương than nhẹ:
"Ta không hiểu cái gì cả, chỉ mong phu quân bình an, gia đình chúng ta cũng bình an.”
"
Không hiểu? Câu không hiểu này của nàng còn hiểu hơn cả hiểu rồi.” Tô Nam Thừa lật nàng ta lại, ở trong bóng tối khắc họa dung nhan tuyệt mỹ của nàng ta: “Anh Nhi đã hiểu quá nhiều, vi phu nên làm như thế nào mới phải đây?”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ mềm mại của nàng ta, ngược lại rất muốn hù dọa nàng ta một chút.
Nhưng người trong ngực Tô Nam Thừa quá mức dịu dàng, nàng ta dán vào ôm chặt lấy hắn: “Phu quân, ta rất vui lòng.”
Tô Nam Thừa thở dài một hơi, cúi đầu cắn môi của nàng ta.
Trên bầu trời không trăng cũng không sao, trong phòng là một màu đen thuần túy.
Ngày hôm sau, Tô Nam Thừa tan triều sáng lập tức chạy tới Thành Phòng doanh.
Đây lại là một buổi sáng hoàng đế không lên triều.
Ngô Tam Đăng đã tới:
"Chúc mừng đại nhân."
“Vừa lúc có việc cần gọi ông, ông tự xem lại danh sách trước đó của mình đi, ai không phục tùng thì điều đi đi. Chúng ta đã nắm chuyện kinh thành trong tay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền