Chương 418 : Lưu luyến không rời
Tô Nam Thừa lên ngựa, rất đông người cùng đi ra ngoài cách mấy dặm.
Vào lúc đó đám người nhìn nhau, vô cùng cảm động.
Ngô Tam Đăng bị giữ lại Tín Dương, ông ta rất có uy vọng, cuối cùng có Tín Dương làm nơi để xác lập uy tín.
Dù sao có đại quân nên muốn đi nhanh cũng không thể nhanh được. Dọc theo đường này, Tô Nam Thừa đã có thể tỏ ra mặt không đổi sắc.
Quá thê thảm, khắp nơi đều là dân đói, bọn họ không tận mắt nhìn thấy chuyện lấy con làm thức ăn nhưng có thể nhìn thấy cọng cỏ, vỏ cây cũng không còn.
Chuột đồng trong ruộng và tất cả côn trùng có thể ăn được đều bị ăn mất.
Tất cả mọi người có dáng vẻ như da bọc xương, giống như xác khô đi khắp nơi.
Có lẽ vì dù sao bọn họ là binh sĩ nên những kẻ cướp bóc, tạo phản đều tránh xa bọn họ.
Khắp nơi đều là người dân đói không ra hình người.
Bọn họ ở Tín Dương mấy tháng, người bên kia không khá hơn gì, ai cũng xanh xao vàng vọt.
Nhưng so với những người này thì giống như sống ở thiên đường.
Mà những tướng sĩ cấp dưới càng có trải nghiệm hơn.
Sau khi bọn họ trở lại quân doanh ở Vận Thành mới biết mấy tháng nay bọn họ sống tốt bao nhiêu, thậm chí bọn họ còn rắn chắc cường tráng hơn những huynh đệ ở lại doanh địa.
Tô Nam Thừa cáo biệt với huynh đệ tướng sĩ ở ngoại ô phía bắc, các tiểu binh cấp dưới đều không nỡ đại tướng quân.
Tô Nam Thừa cười nói:
"Lần tiếp theo bổn tướng quân đi ra ngoài sẽ dẫn các ngươi, đi về trước đi, đã vất vả rồi, ta sẽ cầu bệ hạ luận công ban thưởng."
Đám người cảm ơn hắn, lúc này mới lưu luyến không rời vòng qua kinh thành đi về phía Vận Thành.
Lúc Tô Nam Thừa trở lại kinh thành đã là cuối tháng mười một, thời tiết rét lạnh.
Đương nhiên hắn phải tiến cung trước, hơn nửa năm nay không gặp An đế, bỗng nhiên gặp lại hắn hơi không nhận ra.
An đế thay đổi mà mắt trần có thể nhìn thấy được.
Dường như ông ta phúc hậu hơn, đồng thời sắc mặt hồng hào, nhìn như vô cùng khỏe mạnh.
Chỉ là nhìn kỹ cảm thấy không đúng.
Cả người ông ta lộ vẻ yếu ớt giống như bị ép buộc phải xốc lại tinh thần.
Song, bản thân ông ta không biết, không phát hiện ra, chỉ nghĩ rằng mình thật sự khỏe mạnh.
"Trì Ngọc! Ngươi trở lại rồi! Ngày nào trẫm cũng nghĩ đến ngươi, lúc này trở về đừng đi nữa."
An đế vỗ cánh tay của Tô Nam Thừa, đúng là nhìn qua có thể thấy ông rất vui vẻ.
"Thần ở bên ngoài cũng mong nhớ bệ hạ ngày đêm, bệ hạ vẫn khỏe chứ?"
Tô Nam Thừa cảm động nói.
"Khỏe khỏe, trẫm vẫn khỏe."
An đế cười nói:
"Ngươi không biết đâu, bây giờ Hạc Nguyên Tử đã thay đổi cách luyện đan khác, đan dược kia thật sự có hiệu quả! Đi, đi lấy một hộp đưa cho Định Tương Hầu."
Không bao lâu sau đã có người bưng một hộp ngọc đi đến, bên trong là mười hai viên đan dược.
Kích cỡ chiếc hộp cỡ lòng bàn tay, tỏa ra mùi hương kì lạ, bề ngoài còn sơn vàng nhìn rất đẹp mắt, giống như thứ quan trọng.
"Bệ hạ, vật quý như thế thần không dám nhận."
Tô Nam Thừa quỳ một chân trên đất.
"Đúng là vật quý, vật này trẫm không tùy tiện cho người ta. Cho dù là tổ phụ của ngươi, lão sư của trẫm thì trẫm chỉ cho hai viên, nhưng cho ngươi thì trẫm không tiếc."
An đế cười kéo Tô Nam Thừa: "Ngươi là người trẫm tin nhất, có vật tốt như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền