Chương 425 : Dã tâm
Vừa mới qua năm mới, còn chưa hết đầu năm thì đã có hai chuyện.
Một là hoàng đế muốn phong Hạc Nguyên Tử làm quốc sư, một chuyện khác là phế thái tử của tiên đế không còn.
Lúc trước hắn đã bị bệnh rồi, một mùa đông trôi qua không chịu nổi nữa cũng có khả năng. Cũng không phải là chuyện quan trọng gì.
Tuy đám Đường thái sư có phái thái y nhìn, dù sao cũng là con nối dòng của tiên đế, lại còn từng làm Thái tử, tóm lại không thể chết khó hiểu được.
Có điều Tô Nam Thừa không để ý cho lắm, một người đã bị nhốt nhiều năm, lại còn bị bệnh, khiến hắn ta chết quá là dễ dàng.
Ăn uống không chu toàn chút, kéo mấy tháng, hắn có thể sống yên được chắc?
Chỗ ở đều là người của Tô Nam Thừa, còn có thể tra được ra gì đây?
Thái y nhìn cũng chỉ nói là bệnh lâu không khỏi, mùa đông thụ hàn vân vân.
Một phế thái tử, bất kể là tiên đế hay là đương kim cũng sẽ không cho hắn đãi ngộ tốt, như vậy chết không bình thường sao?
Nhưng mà chuyện hoàng đế muốn phong quốc sư thì chúng triều thần không đồng ý.
Tô Nam Thừa chỉ chờ đợi, hôm nay còn chưa khai triều đâu, chỉ là hoàng đế đơn phương nói mấy lời như thế.
Chuyện hắn quan tâm hơn hiện tại là chiến sự phương bắc.
Nhóm lương thảo thứ hai đã được điều động từ các nơi, đưa đến kinh thành trước rồi vận chuyển về phương bắc. Những lương thực này đến từ mùa thu năm ngoái, hơn phân nửa đều đến từ Giang Nam.
Hôm nay chiến sự coi như thuận lợi, tuy rằng người Bắc Di dũng mãnh nhưng tạm thời không có thể vượt được Hùng Sơn quan.
Mặt khác, sai vặt bên cạnh Tô Nghi Thừa đã trở về, chủ yếu chính là báo cáo chuyện ở Tây Bắc.
"Tướng quân kêu mấy người bọn ta tản ra nhìn xem khắp nơi. Tuy Tây Bắc Vương còn chưa có phản, thế nhưng hắn ta đã sớm bắt đầu chiêu binh mãi mã rồi. E rằng chỉ là việc sớm muộn mà thôi."
"Tây Bắc Vương hiện tại hẳn là chưa đến nỗi. Nếu thật sự đánh lúc này, vậy không phải là cho người Bắc Di thời cơ để lợi dụng sao?"
Tô Nam Thừa nói.
Ngươi có dã tâm cũng phải biết phân biệt nặng nhẹ. Một khi làm phản hiện tại, trong ngoài đều khốn đốn, Đại Nguyên sẽ giải tán.
Đến lúc đó, ông ta còn có cơ hội chắc?
Thành Khang Hầu lắc đầu:
"Ngộ nhỡ hắn ta chính là muốn lấy được chiến thắng trong loạn lạc thì sao?"
"Nhi tử cảm thấy hắn ta không điên đến mức đó. Một khi hắn ta khiến phương Bắc hai mặt thù địch, ngày sau hắn ta chỉ có thể làm tội nhân thiên cổ. Hắn ta muốn làm hoàng đế, không thể không cần danh tiếng được."
Tô Nam Thừa nói.
Điều này ngược lại là thật, Thành Khang Hầu gật đầu:
"Không thể khinh thường được."
"Việc quốc sư, con thấy thế nào?"
Tô Nam Thừa trầm ngâm:
"Xem Đường gia đi, lần này, tôn nhi đoán rằng bọn họ sẽ không ngăn cản."
Đều đã bắt đầu mở một con đường khác rồi, kiên quyết sẽ không tiếp tục chọc hoàng đế mất hứng.
"Tổ phụ không cần lo lắng, tôn nhi đã gọi người tra xét nghiêm cẩn xem lúc tôn nhi không ở kinh thành, là nơi nào xuất hiện lỗ hổng."
Tô Nam Thừa nói.
Thành Khang Hầu gật đầu:
"Tốt. Tây Bắc chung quy là họa lớn trong lòng, thực sự là thời gian eo hẹp mà."
Tô Nam Thừa cũng gật đầu. Đúng thế, bọn họ dù sao cũng là kẻ đến sau, không so được với Vân gia đã kế hoạch nhiều năm.
"Hẳn là muốn một ý chỉ, nghĩ cách luyện binh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền