ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 429. Sụp đổ

Chương 429 : Sụp đổ

Nhất là thái y chẩn đoán hoàng đế bị trúng độc, độc này là từ đâu tới?

Ngươi nói là bởi vì đan dược? Hạc Nguyên Tử đã sợ tội tự sát.

Ai còn nói được rõ ràng?

Nhi tử của Đường Thái sư lôi kéo Tề Thị Lang để giải thích, Tề Thị Lang lòng và lòng vòng.

"Đường đại nhân ngậm máu phun người! Bệ hạ uống thuốc đã nhiều năm rồi, tại sao lại có độc được? Nếu như có độc thì nên xảy ra chuyện từ sớm rồi. Làm gì có chuyện hôm nay mới gặp chuyện không may? Thần nghe nói Hoàng hậu nương nương luôn luôn cầu tử sốt ruột, không phải là cho bệ hạ ăn thứ gì không nên ăn chứ?"

Cừ thật, Hạc Nguyên Tử vất vả lắm mới chết mất, hắn còn có thể vội vàng nói thuốc kia thật sự có độc chắc?

Lúc này không đẩy trách nhiệm thì phải đợi đến lúc nào?

Đừng nói hắn, cho dù là Hạc Nguyên Tử, ông ta cũng phải nói là ta không biết nữa.

Hai mắt Tô Nam Thừa đầy đau xót, quỳ gối bên giường của hoàng đế:

"Bệ hạ, là ai hại ngài vậy? Thần đau lòng quá, thần đến chậm rồi."

Mọi người đều sợ ngây người, hoàn toàn không ngờ được giờ này khắc này mọi người tranh cãi ầm ĩ, Tô Trì Ngọc hắn còn có thể quỳ xuống được!

Mấu chốt là, thái y thấy, thế mà lại phát hiện tròng mắt hoàng đế giật mình.

Nhìn thật kỹ, mắt ông ta đang chứa đầy sự tức giận nữa kỳ.

Tô Nam Thừa sửng sốt, lập tức hỏi:

"Bệ hạ à, ngài đã ăn cái gì không nên ăn thế? Thật đúng là Hoàng hậu sao? Bệ hạ, ngài còn trẻ, các thái y đều là người có y thuật cao minh, chắc chắn có thể chữa hết cho ngài. Có thần ở đây, ai cũng không thể hại ngài được."

Hoàng đế có vẻ như kích được, trong miệng phát ra tiếng ú a ú ớ.

Tô Nam Thừa lại hỏi:

"Quả nhiên là Hoàng hậu sao?"

Hoàng đế vốn nhìn yếu ớt thế mà lại nhổm dậy, dùng sức gật đầu...

Cũng có thể chỉ là một cơn co quắp đi.

Nhưng mà đối với người ở hiện trường mà nói, đây là gật đầu.

Người mạch Đường Thái sư mới nãy còn nói Tô Nam Thừa ý đồ mưu phản đều sợ ngây người. Tô Anh Cừ giận dữ:

"Đường gia các ngươi mới là muốn tạo phản! Dám độc hại bệ hạ! Lòng muông dạ thú!"

Tô Nam Thừa cứ như vậy rưng rưng quỳ gối bên giường, nghe các đại thần tranh cãi ầm ĩ, hắn khóc tang nói:

"Bệ hạ, ngài nhất định phải tốt lên, thần không thể không có bệ hạ ngài được."

Lúc này An đế lại thật ra là có ý thức.

Ông ta khó có thể động đậy được, nhưng tròng mắt còn có thể chuyển động.

Lúc này nhìn người khóc thành như vậy, ông ta nghĩ Trì Ngọc rốt cuộc là trung thần.

Vì vậy, ông ta hao hết sức lực toàn thân, thế mà lại hô lên một từ đầy mơ hồ: "Công chúa..."

Tô Nam Thừa lập tức hiểu:

"Bệ hạ yên tâm, đại công chúa là điểm chí mạng của ngài và tiên Hoàng hậu. Chỉ cần thần còn sống, cho dù liều mạng thần cũng sẽ che chở đại công chúa an ổn vinh hoa cả đời."

An đế vui mừng cười, toàn thân mất đi sức lực.

Ai có thể nghĩ tới? Thứ mà hôn quân nghĩ đến trước khi sắp chết không phải giang sơn, không phải có người kế tục, cũng không phải mỹ nhân của ông ta, mà là đứa nhỏ duy nhất sinh với vợ cả.

Giờ khắc này Tô Nam Thừa có hơi xúc động.

Ánh mắt của hoàng đế mất sức dần dần trở nên vẩn đục, biểu cảm khó coi dữ tợn trên mặt ngược lại có chút hòa hoãn, chỉ là miệng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip