ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 434. n

Chương 434 : n

Đoàn người ồ ạt đến chính viện.

Thọ nhi mà Phong Trúc Quân sinh đã năm tuổi rồi, ngày càng đáng yêu thông minh. Thế nhưng không nhớ rõ cha.

Ba đứa nhỏ phía dưới càng đừng nói, nha đầu ba tuổi, hai đứa nhỏ nhất hai tuổi, không có đứa nào nhớ kỹ cha.

Tô Nam Thừa thay y phục rồi ngồi xuống cười nói:

"Là ta không tốt, lần này đi chính là lâu như vậy, bọn nhỏ cũng không nhận ra ta."

Phong Trúc Quân đỏ mắt:

"Lần này trở về, có thể ở bao lâu?"

Tô Nam Thừa có chút áy náy nói:

"Tầm nửa tháng, là ta có lỗi với các nàng."

Người khác thì thôi, thê thiếp bọn nhỏ, đúng là hắn có lỗi với họ thật.

Trong lòng Phong Trúc Quân tràn đầy không nỡ, chẳng qua bây giờ phu quân vất vả lắm mới trở về, không thể nói những lời này được.

"Thọ nhi, mau dẫn đệ đệ muội muội kêu cha."

Thọ nhi nhăn nhó kêu cha, bị Tô Nam Thừa kéo qua sờ đầu một cái: "Trẻ ngoan."

Tiểu cô nương cũng tới kêu cha, đôi mắt to xinh đẹp làm Tô Nam Thừa nhìn mà lòng muốn tan chảy, lập tức bế lên thơm khuôn mặt nhỏ non nớt.

Lại ôm lấy hai tiểu nhi tử cũng đều hôn một cái.

Thấy Thọ nhi ước ao cực kỳ, Tô Nam Thừa lại sờ đầu của hắn:

"Thọ nhi lớn rồi, cha không tiện hôn."

Thọ nhi mặt đỏ rần.

Nhất thời, tất cả mọi người trong phòng cười rộ lên.

Lại nhìn ba thiếp thất.

Đông Mai vẫn là như vậy, mắt chan chứa sự yêu mến mà lại không dám biểu đạt.

Đôi mắt của Anh Nương không rời khỏi mình.

Lâm thị cũng giương mắt.

Tô Nam Thừa bỗng nhiên có chút nhức đầu, sợ là nửa tháng trở về này phải mệt chết rồi...

Có điều nếu nói thiên vị bên nào hơn, sau khi căn dặn lát nữa phải đi quý phủ Thành Khang Công dự gia yến, Tô Nam Thừa cũng nói đến xem Trầm thị trước.

Phong Trúc Quân thấy hắn gấp gáp như vậy, trong lòng ngoài chua xót ra thì có chút buồn cười. Nàng cũng không để ý nữa, mang theo bọn nhỏ đi thay y phục trước.

Trong tiểu viện, Tô Nam Thừa vừa vào đã bế bổng Trầm Anh Nương lên.

Trầm Anh Nương sợ đến quát to một tiếng, Tô Nam Thừa mặc kệ, phất tay cho mọi người ra ngoài hết rồi đè người lên giường hôn lấy hôn để:

"Hảo quai quai, lão tử nhớ muốn chết."

Một bụng đầy lời nói của Trầm Anh Nương lại không nói ra được câu nào, có miệng đâu mà nói.

Ngược lại chính là Tô Nam Thừa còn vội vàng đi qua quý phủ, thời gian đương nhiên là không nhiều lắm.

Thế là trong suốt thời gian hơn nửa canh giờ đó, Trầm Anh Nương chẳng nói ra được một câu hoàn chỉnh nào cả.

Suýt nữa thì bị phu quân nhà mình đâm chết...

Chờ Tô Nam Thừa đi, nàng nằm liệt ra như búp bê vải rách nát. Nha đầu của nàng đi vào đều bị hù chết. Trên người di nương nhà mình toàn là dấu vết của.

Vừa nhìn là biết không làm chuyện tốt, nhưng sao công gia lại thô lỗ thế? Chẳng thương hương tiếc ngọc gì cả, cứ như vậy bỏ người lại rồi?

Tháng mười đấy trời ạ!

Bà vú của nàng lập tức bật khóc.

Trầm Anh Nương tỉnh táo lại thì đối diện với một đôi mắt đẫm lệ, sợ đến giật mình một cái:

"Làm sao vậy?"

Nàng há miệng, cổ họng đều mất tiếng.

"Làm sao lại giẫm đạp cô nương như vậy được chứ?"

Vú em cả giận.

"A? Giẫm đạp cái gì? Hắn nói khi nào đi thì mang ta đi chung."

Trầm Anh Nương vặn người: "Mang ta theo đấy! Hai năm rồi, ta đều nhớ hắn muốn chết! Lúc này hắn không bỏ lại ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip