ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mưu Thiên Hạ

Chương 451. Trong lòng hiểu rõ

Chương 451 : Trong lòng hiểu rõ

“Chính ông ấy nói đại nạn giáng xuống rồi.” Lạc Xuyên Hiền thở dài.

“Đâu thể nói vậy được, dù gì con người chúng ta muốn uống dược gì cũng có. Nên gắng hết sức cứu chữa mới đúng.” Tô Nam Thừa nói.

“Thật ra nhà nào cũng vậy thôi, tới bước này rồi, có uống gì cũng vô ích. Lòng ta đã chuẩn bị rồi, phụ thân ta đã ngoài sáu mươi tuổi. Chỉ là mẫu thân ta…… Hai người họ ân ái cả đời, nếu phụ thân ta qua đời, sợ là mẫu thân ta không chịu đựng nổi.” Lạc Xuyên Hiền lắc đầu.

“Đúng vậy, chúng ta chỉ có thể tận lực duy trì thôi, thêm vài năm nữa cũng tốt.” Tô Nam Thừa nói.

“Nếu muốn đến thăm thì mai hẵng đến. Thấy ngươi tới, ông ấy sẽ vui lắm.” Lạc Xuyên Hiền nhìn hắn mấy lần, nói: “Giờ ngươi là nhân vật nào chứ, còn nhớ đến thăm ông ấy, nói không chừng ông ấy còn khỏe lên ấy chứ.”

“Hiền huynh nói vậy làm ta hổ thẹn quá, có điều, nếu thật sự có tác dụng, ta tới thăm thêm mấy lần cũng không có vấn đề gì.” Tô Nam Thừa nói.

“Ha ha, được rồi.”

“Tây Bắc ra sao rồi? Mấy năm nay biết được động tĩnh của ngươi, ta luôn thấy thật khó tin.” Lạc Xuyên Hiền nhớ tới Tô Nam Thừa còn ở Đông cung năm đó, khi ấy một viên quan cửu phẩm như Tô Nam Thừa có là chi?

Vậy mà chỉ chớp mắt cái thôi mà hắn đã lên đến chín tầng mây.

“Hiện giờ không còn chiến tranh nữa, nhưng Tây Bắc vẫn rất nghèo. Chẳng mấy nhà dự trữ đủ lương thực cho cả năm. Cứ mỗi năm xuân tới là lại thiếu thốn lương thực. Họ trộn rau dại ăn tạm bợ. Đến tận mùa thu thu hoạch lương thực mới có cơm ăn.” Tô Nam Thừa nhíu mày thở dài.

“Vậy hạt giống mới của ngươi đâu? Chẳng phải bảo là sản lượng cao ư? Không có hiệu quả à?”

“Thật ra tốt hơn trước kia một chút, chỉ là không thể chọn hạt giống bừa bãi được, mỗi năm đều phải chọn giống và gây giống. Thứ hai, Tây Bắc quá lớn, mà không phải mảnh đất nào cũng gieo trồng được. Hơn nữa, thứ đó không thể thay thế hoàn toàn cái ban đầu. Lại càng không thể năm nào cũng trồng trọt hết các mảnh đất được. Nếu muốn giải quyết nhu cầu ăn uống của bọn họ, không phải chỉ một, hai năm mà thay đổi được. Huống chi, Tây Bắc thiếu nước nghiêm trọng, tuy hạt giống mới có thể chống chịu hạn hán, nhưng không phải hoàn toàn không cần nước. Ôi, khó khăn quá.”

“Ta thật sự không hiểu nổi, bây giờ ngươi thay đổi nhiều quá rồi. Ngươi lớn lên tại kinh thành, nhưng lại trông chẳng giống tử đệ công phủ.” Lạc Xuyên Hiền nói.

“Ngươi cứ ra ngoài rồi sẽ biết, chúng ta sống trong gấm vóc từ nhỏ đến lớn, ngay cả khi ta là thứ tử của tiểu di nương đã mất, không được sủng ái, nhưng chưa bao giờ bị bỏ đói. Chúng ta chỉ cảm thấy đồ ăn hôm nay không ngon. Nhưng những bá tánh ngoài kia…… chỉ vào ngày mùa mới được ăn hai bữa một ngày. Nếu ngày thường ăn một bữa no say, thì bữa tiếp chỉ có thể uống chút canh rau dại. Ngoài muối ra chẳng có gì cả. Hè tới, nữ nhân Tây Bắc sẽ hái tất cả các loại rau dại, lá cây, chồi non ăn được, có thể phơi hoặc muối, giữ lại để mùa đông ăn. Có nhà còn chẳng mua nổi muối, chỉ có thể phơi. Cứ phối hợp như thế mới có đủ lương thực ăn đến ngày mùa. Trong nhà nhiều hài tử, đứa nào cũng đầu to người nhỏ, tất cả đều rất đói bụng.”

Lạc Xuyên Hiền cau mày lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, hắn ta tưởng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip