Chương 466 : Chiến tích
Bây giờ Hoàng đế bọn họ chết trận, tân đế đăng vị trước trận, quần thần không phục.
Rất nhiều người Bắc Di đã sớm không còn sức chiến đấu nữa.
Chuyện đoạt lại Ngọc Môn quan dễ hơn trong tưởng tượng quá nhiều.
Bởi vì rất nhiều người căn bản không hề phản kháng.
Liên tiếp thất bại, họ đã sớm không còn động lực chiến đấu nữa. Cuộc sống như trở về với thảo nguyên. Hiện tại so với chống cự ở đây, họ tình nguyện quay về tranh đấu.
Hoàng đế gì nữa chứ, lui về thôi, tranh đoạt vị trí Hãn vương đi.
Tô Nam Thừa không cần phải tranh công lao, hắn là chủ soái. Chức quan, tước vị của hắn là cao nhất.
Lấy lại được Ngọc Môn quan là công tích gì? Các tướng sĩ nghỉ ngơi hồi phục ba ngày, lại xuất phát về phía Trục Châu và trấn Thiên Quan.
Binh mã chia ra tấn công hai nơi, họ sẽ không thất bại trong trận chiến đoạt lại Trục Châu này.
Trận huyết chiến cuối cùng diễn ra vào cuối tháng bảy oi bức.
Mọi người ai cũng phấn khởi, chỉ cần là Tướng quân thì đều mơ ước thống nhất quốc thổ. Bây giờ cuối cùng cũng làm được rồi, sao có thể không vui mừng?
Tuy nhiên, trong một trận đại chiến, cái chết là điều không thể tránh khỏi.
Ngoài quân đội dưới trướng Nhiếp Tướng quân tại Cẩm Sơn quan, La gia tại Tín Dương cũng theo sát đại quân.
Tô Tường Thừa mất mạng trong trận chiến này. Hồ Tướng quân đi theo Phí Cưu ở biên quan nhiều năm cũng bị trọng thương trong lúc chiến đấu, không cứu được.
Còn rất nhiều Tướng quân, không phải trọng thương không cứu được, mà là chết ngay trên chiến trường.
Tuy Phí Cưu và Tô Nam Thừa cũng bị thương nhiều nhưng vẫn không sao.
Thật ra số thương vong trong trận Trục Châu không nhiều như Đình Châu. Nhưng Ngưu Tam lại ra đi trong chính trận chiến này. Tô Nam Thừa đau đớn đến mức rơi lệ đầy mặt.
Hắn không hề diễn, thật sự rất đau. Mười năm qua, Ngưu Tam luôn đồng hành với hắn. Luôn ở cạnh hắn.
Trung thành, có năng lực, làm chuyện gì cũng đâu vào đấy. Giờ nghiệp lớn sắp thành, gã ta lại tử trận. Sao có thể không đau?
Văn Hổ dũng mãnh vô song, sau khi Ngưu Tam chết, hắn ta luôn canh giữ bên Tô Nam Thừa. Không biết đã bao lần hắn ta phản đối việc cung tiễn Tô Nam Thừa và chuyện binh đao.
Chân Nhiếp Tướng quân bị thương, e là không đi được nữa, Ngư Tướng quân bị bắn mù một con mắt.
Rất nhiều người phải chịu đủ loại thương tật.
Thế nhưng, họ vẫn giành chiến thắng trận này.
Đại quân Bắc Di rút về, Đại Nguyên thu hồi Trục Châu đã bị chia cắt ba mươi năm. Không có gì khiến chúng tướng sĩ phấn khởi hơn.
Một tiếng trống giúp tinh thần đại quân thêm hăng hái, xuất phát đến trấn Thiên Quan.
Trấn Thiên Quan thậm chí còn dễ tấn công hơn Ngọc Môn quan. Do chẳng còn ai phản kháng nữa. Binh lính Bắc Di tan tác bỏ chạy về thảo nguyên, nơi này chỉ còn lẻ tẻ vài người chống cự.
Vẫn là câu nói đó, họ không cần phải canh giữ quan ải này. Quay về thảo nguyên bao la mới an toàn.
Bình định biên quan, đoạt lại Trục Châu Đình Châu bị Bắc Di chiếm giữ, đoạt lại Ngọc Môn quan và trấn Thiên Quan, đây chính là công tích vô song.
Công tích này đã đủ để Tô Nam Thừa đạt được thứ hắn muốn.
Ngay khi chiến báo được gửi về kinh thành, có người lập tức dâng thư thỉnh Hoàng đế thoái vị nhường ngôi.
Ngôi vị Hoàng đế nên được giao cho người có năng lực.
Tiểu Hoàng đế không tỏ ra giận dữ hay phản kháng gay gắt như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền