Chương 92 : Phương gia
“Tuy bình thường gã ta cũng quậy phá, nhưng không hề hại người. Cứ luôn la cà khắp nơi, ỷ vào tỷ tỷ mình mà đắc tội không ít người. Hiện giờ chẳng phải thời điểm oan báo oan, thù báo thù tới rồi sao? Có người giáng cho một đòn. Tố cáo gã ta cưỡng hiếp dân nữ.”
“Lúc hắn ta bị bắt, ta cũng ở đó…… đúng là xui xẻo mà. Ta thì không sao nhưng cha ta tức chết mất…… Ta bị nhốt lại. Nếu ngươi không gọi ta, năm nay ta đừng hòng ra ngoài.”
Tô Nam Thừa khó nói: “Việc này ta biết, không ngờ ngươi lại can thiệp vào.”
“Qủa thực không phải chuyện của ta, nhưng gã ta bị oan mà. Nàng ta nào có bị cưỡng hiếp chứ, là nàng ta tự nguyện mà. Việc này ta biết trời biết. Nữ nhân kia có bị cưỡng hiếp gì đó đâu, Phương Kỳ không hề biết chuyện trước đó nàng ta đã có hôn ước. Là bản thân nàng ta chê nghèo yêu giàu.”
Tô Nam Thừa lắng nghe, nghĩ thầm Lỗ Tử Khanh này đúng là con người tuyệt vời mà. Không cần biết chuyện này có phải bẫy không, Phương gia xuống dốc rõ ràng đến vậy, hắn ta lại tình nguyện bên cạnh Phương Kỳ, đúng là phúc hậu quá.
Lỗ Tử Khanh thở dài: “Đáng tiếc, Phương Kỳ tuy là một kẻ hỗn láo, nhưng cũng là một người trượng nghĩa. Hiện giờ cũng……”
“Phán quyết cuối cùng thế nào?” Tô Nam Thừa hỏi.
“Vẫn chưa phán, hiện giờ Phương gia không còn chức quan nữa, e là gã ta sẽ không sống được.”
Tô Nam Thừa nhìn Lỗ Tử Khanh, thấy vẻ mặt hắn ta cô đơn, liền cười: “Có phải Lỗ huynh muốn cứu gã ta không?”
“Đương nhiên!” Lỗ Tử Khanh thở dài: “Chỉ là ta cũng không có chức quan, cha ta lại không quan tâm. Ca ca ta đồng ý để ta qua lại với hắn, nhưng cũng khó lắm. Tốt xấu gì ta cũng phải giữ lại mạng mình chứ.”
“Thế này đi, mai ta nói với phụ thân ta, xem có cơ hội không. Ta chỉ nói với ông ấy là vì có giao hảo với ngươi thôi, có lẽ ông ấy đồng ý ra tay thì sao?” Tô Nam Thừa nói.
“Thật sao? Nếu phụ thân ngươi ra tay, vậy chắc chắn sẽ thành công.” Lỗ Tử Khanh vui vẻ: “Ngươi giúp ta lần này, ta nhớ kỹ ân tình của ngươi.”
“Vì người khác, ngươi cũng thật là.” Tô Nam Thừa lắc đầu: “Ta không cần ngươi nhớ ân tình gì đó, ta chỉ nói thay ngươi thôi.”
Hắn cũng không cầu điều gì, hắn chỉ cảm thấy Lỗ Tử Khanh là một người đáng kết giao. Nhìn có vẻ ăn chơi nhưng thật ra rất trọng tình trọng nghĩa.
Hai người uống rượu đến tối muộn, Tô Nam Thừa kêu Trình Minh đưa họ về.
Còn hắn ngồi đây chờ.
Cho nên sau khi hồi phủ, trời đã khuya lắm rồi.
Sáng sớm hôm sau, Tô Nam Thừa thật sự đến tìm Tô Anh Cừ.
Nói xong mọi chuyện, hắn còn nhắc thêm: “Phụ thân cũng đừng gây khó dễ, nếu khó làm, vậy cứ coi như nhi tử chưa từng nói gì đi.”
Tô Anh Cừ nghĩ ngợi, nói: “Nếu muốn thoát tội sẽ liên lụy tới rất nhiều chuyện. Nhưng nếu muốn giữ mạng cũng không khó. Ấu tử Lỗ gia tuy không có tiền đồ gì, có điều cha mẹ hắn ta rất yêu thương hắn ta. Ngươi giao hảo với hắn ta cũng là chuyện tốt mà. Nếu hắn ta đã cầu ngươi, vậy vi phụ sẽ đưa tay tương trợ.”
“Đa tạ phụ thân.” Tô Nam Thừa cười: “Lỗ huynh đáng được giúp đỡ mà.”
Tô Anh Cừ ừ một tiếng: “Ngươi đi đi, hôm nay ta sẽ phái người đến Hình bộ hỏi chút.”
Tô Anh Cừ hiện giờ là Lại Bộ thị lang. Đều là lục bộ, lại còn là bộ đầu tiên của lục bộ, việc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền