ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 67. Ngươi còn có phải là người hay không?!

Chương 67: Ngươi còn có phải là người hay không?!

Một bậc Kiếm Tông lại có thể bị kim ngân thế tục ép đến mức này mà không đi trộm cướp... Mặc dù Sở Dương có chút khinh bỉ, cũng không hoàn toàn đồng tình với cách làm này, nhưng không thể không khâm phục sự kiên trì của gã.

"Cố... Độc Hành, phải không?"

Sở Dương mỉm cười, ra vẻ cao thâm khó lường. Y chỉ tay lên bốn món binh khí dài ngắn treo trên tường:

"Ngươi xem thử xem, đao kiếm ở chỗ ta so với của ngươi thì thế nào?"

Dứt lời, Sở Dương đứng thẳng người dậy, lấy xuống một thanh kiếm và một thanh loan đao từ trên tường, đặt trước mặt Cố Độc Hành.

Cố Độc Hành ngẩn ra, vẻ mặt lộ rõ sự khinh thường. Hắn liếc mắt nói:

"Đao kiếm của ngươi, nhìn bên ngoài đều là hàng mới, chưa từng sử dụng, rõ ràng là vừa mới rèn ra. Vỏ kiếm bóng loáng, tuy có chút vân mây lượn lờ, nhưng vừa nhìn đã biết là sắt thép tầm thường, chẳng đáng bao nhiêu tiền."

Gã này đúng là thẳng thắn thật.

"Loại binh khí này chỉ là hàng đại trà, giết gà thì còn được, cùng lắm là lừa được kẻ không biết hàng..."

Cố Độc Hành vừa nói vừa vươn tay cầm lấy thanh trường kiếm có vỏ. Quả không hổ danh là Kiếm Tông, hắn đến liếc thanh đao một cái cũng không thèm. Kiếm vừa vào tay, Cố Độc Hành đột nhiên "A" lên một tiếng. Vẻ khinh thường trên mặt thoáng chốc biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và nghi ngờ tột độ.

"Thanh kiếm này, có gì đó không đúng..."

Cố Độc Hành lẩm bẩm, nhưng trong lòng lại chấn động. Thanh kiếm này vậy mà còn nặng hơn cả kiếm của mình!

Sở Dương khẽ cười, đứng dậy đi vào gian trong. Xem ra gã này đói rồi, vẫn nên chuẩn bị chút gì đó cho hắn ăn. Để đao kiếm của mình lại cùng Cố Độc Hành, Sở Dương hoàn toàn yên tâm. Tên này sắp chết đói cũng không đi trộm cướp, thà cầm cố bảo kiếm yêu quý của mình... Nếu không tin hắn, thì thật sự chẳng còn ai để tin nữa.

Dù cho là Đệ Ngũ Khinh Nhu có trộm kiếm của mình mà bỏ chạy, Sở Dương cũng sẽ không thấy bất ngờ; nhưng nếu nói Cố Độc Hành sẽ trộm kiếm của mình mà bỏ chạy... thì chẳng phải quá nực cười sao?

Một lúc sau, y bưng cơm đi ra, chỉ thấy Cố Độc Hành vẫn ngồi bên bàn, mắt trợn trừng, giữ nguyên bộ dạng kinh ngạc quá độ. Gã này rõ ràng đói đến mức lả đi, vậy mà lại chẳng mảy may để tâm đến cơm mà Sở Dương bưng ra, chỉ nhìn chằm chằm thanh kiếm trong tay, miệng lẩm bẩm:

"Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy? Kiếm chưa được tưới dưỡng bằng máu người, sao có thể sắc bén đến thế?"

"Có gì mà không thể?"

Sở Dương cầm một thanh sắt to bằng cánh tay trong tay, đoạn giật lấy thanh kiếm từ tay Cố Độc Hành, gọt thanh sắt như gọt táo.

Xoẹt, một tiếng động khẽ vang lên, một lát sắt mỏng đã bị gọt xuống. Mắt Cố Độc Hành đứng tròng, hắn có thể nhìn ra Sở Dương tuyệt đối không hề vận công.

Chỉ dựa vào sự sắc bén của bản thân thanh kiếm!

Xoẹt, lại một lát nữa.

Xoẹt xoẹt...

Thanh sắt to bằng cánh tay đã bị gọt đi một nửa, trên mặt đất là một đống vụn sắt tựa như phoi bào, đen bóng loáng.

Cố Độc Hành cảm thấy mình sắp suy sụp.

Hắn vì mâu thuẫn với gia tộc, cộng thêm những nguyên nhân khác nên mới trốn ra ngoài, nhưng lúc đó vội vàng quá lại quên mang theo ngân lượng. Dọc đường đi, đồ đạc trên người hắn đã cầm cố gần hết.

Vả lại, là một nam nhân, chứ đâu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip