Chương 675
Bên kia, Tả Thần và Thẩm Úc đang nói chuyện thì thầm.
Tả Thần:
"Chị Tùy mọc răng nanh từ khi nào vậy?"
Thẩm Úc:
"Câu hỏi này chắc chỉ có chị Tùy và Liên Quyết biết thôi."
Tả Thần cảm thấy không công bằng:
"Dựa vào đâu mà máu của chúng ta vừa hôi vừa nồng, còn máu của Liên Quyết lại thơm?"
Thẩm Úc tán thành:
"Chị Tùy của chúng ta không uống được máu hôi đâu."
Tả Thần quay đầu nhìn anh:
"Anh Thẩm đoán hay thật, tôi nghĩ đây chính là sự thật."
Thẩm Úc mạnh dạn đoán:
"Chắc trong đội ngũ thiết lập dữ liệu mùi hương của nhà phát hành có fan couple của chị Tùy và Liên Quyết đó."
Tả Thần: "..."
Anh ấy dựa vào vai Thẩm Úc giả vờ khóc:
"Chúng ta không còn là người thân thiết nhất của chị Tùy nữa rồi, đau lòng quá."
Thẩm Úc cốc cho anh ấy một cái vào đầu:
"Đừng có làm màu."
Thẩm Úc: "..."
Thẩm Úc có chút buồn ngủ, vỗ vỗ vào vai anh ấy: "Ngủ đi."
Tả Thần ngừng giả khóc, nói:
"Máu của Liên Quyết chắc chắn rất thơm."
"Được, tôi sẽ hôn khẽ."
Tả Thần nói nhỏ.
Thẩm Úc: "..."
Bùi Dực đang lén nhìn phía sau không nghe thấy họ nói gì, rất sốt ruột, lật người định xuống giường, bị Trần Tự túm cổ áo ấn trở lại giường.
Trần Tự đè chân anh ấy xuống, nghiêm mặt nói:
"Đây là chuyện riêng của hai người họ, cậu bớt xen vào đi, không muốn bị ăn đòn thì ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ đi."
Bùi Dực giãy giụa:
"Chị Tùy vừa hôn vừa cắn anh Liên, anh Liên còn bẻ gãy cả ván quan tài, thế mà anh cũng nhịn được không hỏi, canhậu không muốn biết rốt cuộc họ đang làm gì à?"
Trần Tự:
"Nằm yên, đừng gây rối."
Bùi Dực bị trấn áp, đành phải im hơi lặng tiếng.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, anh nói với Tả Thần:
"Lúc gọi tôi dậy không được để đội Săn Hoang phát hiện."
Câu nói này nghe thật đáng buồn.
Liên Quyết không biểu hiện ra mặt, trông vô cùng bình tĩnh, nhưng các đốt ngón tay trái đang bấu vào mép quan tài lại dùng sức đến trắng bệch.
Răng nanh của Tùy Thất di chuyển đến cổ tay anh.
Máu đỏ chảy dọc theo xương cổ tay, môi lưỡi cô đuổi theo dòng máu tươi, liếm láp trên da cổ tay anh.
Da ở chỗ đó quá mỏng, hơi nóng càng trở nên rõ rệt.
Tùy Thất nhìn Liên Quyết:
"Tôi cắn anh đau à?"
Liên Quyết ngẩn người một lúc, đôi môi mỏng khẽ mở: "Không có."
Liên Quyết:
"... Không có gì."
Sáu người đang lén nhìn phía sau: "..."
"Rắc!"
Một tiếng gãy giòn tan vang lên.
Tùy Thất và Liên Quyết đồng thời dừng lại, cúi đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Trong lòng bàn tay trái của Liên Quyết đang nắm một mảnh gỗ vụn, mép quan tài lại bị anh bóp nát.
Tùy Thất: "..."
Cô chớp mắt:
"Vậy anh bẻ quan tài của tôi là vì... ?"
Đầu ngón tay Liên Quyết hơi co lại, thành thật đáp: "Ngứa quá."
Mấy chữ này nghe sao có chút không đúng lắm nhỉ?
Là một câu trả lời mà Tùy Thất không ngờ tới.
Cô buông tay Liên Quyết ra, liếm đi vệt máu còn sót lại bên khóe miệng, hài lòng cảm ơn:
"Cảm ơn vì đã chiêu đãi."
Liên Quyết: "..."
Trên cổ tay cũng có máu buồn sao?
Tả Thần: "Ồ."
Nhưng cụ thể không đúng ở đâu anh cũng không nói được, bèn không nghĩ nhiều nữa, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ say.
Tùy Thất trong quan tài cũng ngủ rất ngon.
Trước khi ngủ cô đã ăn một bữa no nê, ngay cả khi ngủ khóe miệng cũng nở nụ cười.
Nhưng Liên Quyết lại lòng dạ không yên.
Vết thương ở gốc lòng bàn tay và cổ tay đã được bôi gel hồi phục nhanh,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền