ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta, Toàn Tông Pháo Hôi Tạo Phản Rồi

Chương 105. Đứa trẻ này không có thiên phú tu luyện

Chương 105: Đứa trẻ này không có thiên phú tu luyện

Chu Lục Lục vừa định đồng ý lời mời hái linh thực của Hạ Vãn thì lại nghe thấy tiếng Triệu Đại Long trong đầu.

[Tiểu sư muội, qua chỗ sư phụ một lát. ]

Triệu Đại Long đã truyền âm cho nàng nhiều lần rồi nên Chu Lục Lục cũng không bị giật mình.

"Hạ Vãn sư tỷ, Nhị sư huynh gọi muội, có lẽ là có chuyện gì đó. Muội qua đó một lát rồi sẽ truyền âm cho tỷ sau."

Nghe Chu Lục Lục nói vậy, Hạ Vãn bèn vội vàng vẫy tay:

"Lục Lục sư muội, muội đi làm việc của muội đi."

Thấy vậy, Chu Lục Lục cũng không chần chừ thêm nữa.

Nàng bước lên phi kiếm, bay vút lên cao.

Hạ Vãn đứng bên cạnh, nhìn Chu Lục Lục tung tăng trên phi kiếm cũng không khỏi cảm thấy rất ghen tỵ.

Nàng ấy nhìn lọ đan dược trong tay, tự nhủ:

"Hạ Vãn, cũng nên cố gắng lên thôi!"

Hạ Vãn cẩn thận cất lọ sứ đi rồi đi về phía núi sau. ...

Phía Chu Lục Lục, khi đến tiểu viện Ngô Đạo Tử, nàng thấy cửa viện đã mở toang.

"Sư phụ, Nhị sư huynh, con đến rồi!"

Nghe tiếng Chu Lục Lục, Triệu Đại Long bèn nhanh chóng bước ra.

"Tiểu sư muội, vào trong nhanh lên, sư phụ đang đợi muội đấy!"

Chu Lục Lục đi theo, bước vào trong nhà cùng Triệu Đại Long.

Bên trong khói nhang tỏa khắp, yên tĩnh và thoải mái tột độ.

Thấy tiểu đồ đệ trở về, Ngô Đạo Tử yêu thương gọi tới.

"Tiểu Lục, để cho con đến là muốn hỏi ý kiến con, đại điển nhận đồ đệ sẽ tổ chức vào ngày nào đó gần đây cho con hay là đợi các sư huynh sư tỷ về hết rồi mới tổ chức?"

Chu Lục Lục trả lời ngay mà không cần suy nghĩ:

"Sư phụ, chờ các sư huynh sư tỷ về hết đi, con cũng muốn gặp họ."

Ngô Đạo Tử khẽ gật đầu:

"Cũng hợp ý của vi sư."

"Những ngày qua, vi sư chưa từng dẫn dắt con tu luyện đàng hoàng, suy nghĩ kỹ thì thấy vẫn nên để Nhị sư huynh dạy dỗ con nhiều hơn! Đừng trách sư phụ, sư phụ cũng muốn dẫn con bên mình, truyền dạy tỉ mỉ, nhưng thật sự không có sức làm điều đó."

Gương mặt Ngô Đạo Tử lộ vẻ áy náy. Theo lẽ thường, đáng ra ông nên dạy dỗ chu đáo đệ tử thân truyền mới phải.

Nhưng hiện giờ tông môn có quá nhiều việc, ông thường xuyên không có thời gian chăm sóc Chu Lục Lục.

Chu Lục Lục đã đọc trước nội dung gốc nên hiểu rằng với tư cách tông chủ, Ngô Đạo Tử cũng chẳng dễ dàng chút nào, không chỉ phải vận động kinh phí cho tông môn hoạt động khắp nơi mà còn phải băng qua vô số hiểm nạn để tìm kiếm tài nguyên tu luyện cho đệ tử tông môn.

Vì tông môn mà phải vất vả chạy ngược chạy xuôi, ông thật sự không được nghỉ ngơi lấy một khắc.

Chu Lục Lục có thể hiểu được, nên dĩ nhiên sẽ không trách Ngô Đạo Tử:

"Sư phụ, Nhị sư huynh có kinh nghiệm tu luyện phong phú, có Nhị sư huynh dạy là tốt rồi. Hơn nữa, nếu con gặp khó khăn trong tu luyện thì vẫn có thể hỏi sư phụ mà."

Nghe lời tiểu đồ đệ, Ngô Đạo Tử rất vui lòng.

Ông đưa tay xoa đầu Chu Lục Lục.

"Đứa trẻ ngoan, Huyền Phù tông chúng ta may mắn có được một đệ tử như con."

Nhớ đến những thứ Chu Lục Lục đã giành được cho tông môn, trong lòng Ngô Đạo Tử càng thêm hy vọng. Có những thứ đó, tông môn có thể gắng gượng thêm một thời gian nữa.

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài sân bỗng truyền đến tiếng ồn ào.

Mấy người ra xem thì thấy vài vị trưởng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip