ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta, Toàn Tông Pháo Hôi Tạo Phản Rồi

Chương 216. Nàng có thể nhìn ta một chút không? Ta đã đợi nàng nhiều năm lắm rồi

Chương 216: Nàng có thể nhìn ta một chút không? Ta đã đợi nàng nhiều năm lắm rồi

Thần Phong đưa thịt thỏ nướng chín cho Chu Lục Lục, lại lấy một con thỏ tươi khác đặt lên đống lửa.

Chu Lục Lục đưa hai tay nhận lấy thịt thỏ. Do dự một chút, nàng lại nén đau xé một cái đùi thỏ.

"Huynh mới nướng xong, còn chưa ăn phải không? Miếng này huynh ăn đi!"

Thần Phong nhìn chằm chằm Chu Lục Lục một lúc, đưa tay nhận lấy thịt thỏ.

Nhưng chàng lại không ăn mà lặng lẽ nhìn Chu Lục Lục ăn, đợi Chu Lục Lục ăn xong thì lại đưa cái đùi thỏ kia qua.

"Hửm? Huynh không ăn sao?"

Nhìn thấy đùi thỏ, Chu Lục Lục sửng sốt.

Thần Phong quay đầu chỉ con thỏ mình đang nướng trên đống lửa:

"Ta còn có mà."

Nghe vậy, Chu Lục Lục mới cười nhận lấy đùi thỏ trong tay Thần Phong.

"Huynh học tay nghề này từ ai vậy? Ngon quá!"

Mắt Chu Lục Lục sáng lên mấy phần:

"Có phần của ta sao?"

Thần Phong nhìn thẳng vào Chu Lục Lục, cuối cùng vẫn không nói ra câu

"nàng dạy đấy"

.

"Nướng bừa thôi, sau này nàng muốn ăn nữa thì có thể bảo ta nướng."

Sợ Chu Lục Lục khách sáo với mình, Thần Phong lại bổ sung thêm một câu:

"Để đáp lại, nàng dẫn ta cùng tu luyện nhé. Nàng cũng biết đấy, ta không có linh lực."

Không có linh lực, ta tin huynh mới là lạ!

Chu Lục Lục âm thầm đảo tròn mắt trong lòng, mặt ngoài vẫn bình tĩnh.

"Được được được, sau này chúng ta cùng tu luyện."

Nói đoạn, nàng lại cúi đầu chăm chỉ ăn tiếp.

Một lát sau lại ăn xong thêm một cái đùi thỏ nữa.

Ăn xong, Chu Lục Lục lại ngồi xổm ở đó, mắt dán chặt vào Thần Phong.

Lần này Thần Phong lại không chia thịt thỏ trong tay cho Chu Lục Lục nữa:

"Vừa nãy nàng ăn nhiều vậy, đã no rồi, ăn nữa sẽ căng bụng đấy, ăn chút hoa quả đi!"

Nói rồi, Thần Phong lấy một đĩa nho trong suốt óng ánh .

Chu Lục Lục cầm nho lên, ăn một miếng.

Vị ngọt thanh thoát lưu lại trong khoang miệng.

"Ừm, nho này của huynh là nho gì vậy? Ngon quá!"

Thần Phong mỉm cười dịu dàng:

"Ngon không? Đây là nhỏ hái ở rừng Ma Vực đấy, nàng thích ăn thì sau này ta sẽ hái cho nàng!"

"Không không, hái ở rừng Ma Vực à, vậy thì thôi. Chỗ đó nguy hiểm lắm."

Ít nhất, với tu vi hiện giờ của mình mà đi thì đúng là khá nguy hiểm.

Không cẩn thận là để mạng lại ở đó luôn.

"Không đúng, sao huynh tốt với ta vậy? Huynh có âm mưu gì à?"

Chu Lục Lục sau đó mới nhận ra.

Thần Phong cười ranh mãnh:

"Nếu ta nói kiếp trước nàng là đạo lữ của ta thì nàng có tin không?"

Chu Lục Lục không ngờ Thần Phong lại nói vậy, đột nhiên nuốt phải nho vào cổ họng, kẹt cứng ở đó, không lên không xuống được.

"Khụ khụ khụ!"

Thấy vậy, Thần Phong đưa tay định vỗ lưng cho Chu Lục Lục, nhưng lại bị Chu Lục Lục nghiêng người tránh đi.

Bình tĩnh lại một lúc, Chu Lục Lục mới nói:

"Huynh có thể nói chuyện cho đàng hoàng được không."

Thần Phong rũ mắt:

"Được rồi, ta chỉ nói đùa thôi, nàng không cần để tâm."

"Vậy rốt cuộc là vì sao? Chẳng lẽ kiếp trước huynh thật sự quen ta?"

Chuyện vô lý như xuyên đến giới Tu Tiên mà còn gặp phải thì tự nhiên Chu Lục Lục cũng có thể bình tĩnh chấp nhận chuyện kiếp trước kiếp này.

Lần này, nét mặt của Thần Phong nghiêm túc hắn lên:

"Đúng, kiếp trước ta thật sự quen nàng, hơn nữa chúng ta còn suýt nữa..."

Đã kết thành đạo lữ.

Thần Phong nhìn chằm chằm vào đống lửa, thần trí phiêu đãng...

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip