ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 219: Tạm biệt Trương Nhã

Khi Chu Lục Lục tới liền trông thấy cảnh một đám người lặng lẽ đứng trong tiểu viện của Tạ Thừa Vũ thở dài.

"Tiểu Lục tới rồi."

Ngô Đạo Tử thấy Chu Lục Lục, vẫy tay với nàng.

Chu Lục Lục ngoan ngoãn tới bên cạnh Ngô Đạo Tử.

Đã lâu không nghe thấy tiếng cười của Tiểu Nhã rồi. Phong Tam Nương nhìn cánh cửa, mãi không dám đưa tay đẩy ra.

Đẩy cửa ra... tức là phải chia tay với con gái.

Trương trưởng lão thở dài thườn thượt:

"Thừa Vũ là đứa trẻ tốt."

Ngô Đạo Tử cũng tiếc nuối ra mặt.

Nghe tiếng cười vui vẻ này, nghĩ tới lúc chia tay sắp tới, trong lòng mấy vị trưởng lão khác cũng rầu rĩ không thôi.

Không lâu sau, cửa phòng mở ra.

Tạ Thừa Vũ cười bước ra, nhìn thấy mọi người thì liền sững sờ.

"Sư phụ, các vị trưởng lão, các vị sư huynh tỷ, sao mọi người lại tới đây?"

Mọi người đều không trả lời.

Trương trưởng lão vẫy tay với con gái Trương Nhã:

"Chúng ta tới tiễn Tiểu Nhã."

"Tiễn Tiểu Nhã?"

Đáy mắt Tạ Thừa Vũ ánh lên vẻ ngơ ngác.

Trương Nhã mỉm cười rạng rỡ:

"Ta sắp đi rồi."

"Đi đâu?" Dường như Tạ Thừa Vũ đã biết nhưng vẫn hỏi dò.

"Đi đầu thai, còn không đi đầu thai nữa thì linh hồn của ta sẽ tan biến mất!"

Trương Nhã cố ý nói thật nhẹ nhàng.

Trước đó, trong phòng, Trương Nhã và Tạ Thừa Vũ vẫn còn trêu đùa nhau.

"Hu hu hu! Tạ Thừa Vũ, ta phải giết ngươi..."

Tạ Thừa Vũ đang tu luyện, nghe thấy tiếng nói liền mở mắt ra.

Vừa mở mắt, hắn liền nhìn thấy mái tóc dài rủ xuống từ trên trần nhà.

Kèm theo đó còn có một miếng ngọc bội khắc chữ Nhã.

Nhìn thấy ngọc bội, Tạ Thừa Vũ lập tức thở phào. Hắn nhếch môi, thuận thế giả vờ sợ hãi úp mặt lên chân mình:

"A! Cái gì vậy, cái gì vậy, mau cút đi!"

"Ta là ma đây, ta phải giết ngươi!"

Thấy Tạ Thừa Vũ sợ hãi, Trương Nhã đưa đầu lại gần Tạ Thừa Vũ hơn.

"Hu hu hu, Tạ Thừa Vũ, chịu chết đi!"

Nhưng vừa mới lại gần Tạ Thừa Vũ, Trương Nhã đã phát hiện vai của Tạ Thừa Vũ đang run lẩy bẩy.

Tưởng Tạ Thừa Vũ thật sự bị mình dọa run, Trương Nhã vội chỉnh lại mái tóc.

Nàng ấy hai tay chống hông, cười lớn:

"Ha ha ha, Tạ Thừa Vũ, bị ta dọa rồi phải không!"

Tạ Thừa Vũ không nói gì, lặng lẽ ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy gương mặt kia của Tạ Thừa Vũ, Trương Nhã lập tức sợ đến nỗi mặt mày tái mét.

"A! Cái gì đây!"

Lần này đến lượt Tạ Thừa Vũ cười.

Hắn tháo chiếc mặt nạ trong tay ra:

"Ha ha ha ha, bị ta dọa rồi phải không!"

"Được lắm, gan huynh lớn rồi, lại dám quay lại dọa ta!"

Trương Nhã đưa tay định đánh Tạ Thừa Vũ, đưa được một nửa thì sững lại.

Thấy vậy, Tạ Thừa Vũ cười né tránh:

"Ha ha ha, bị ta dọa rồi phải không! Đánh ta đi, ha ha ha!"

Trương Nhã cũng cười, đuổi theo Tạ Thừa Vũ.

Một người một hồn nhảy tưng tưng, tiếng cười vui vẻ.

Giờ phút này, nghe những lời Trương Nhã nói, Phong Tam Nương không nhịn được nữa, òa khóc nức nở.

Trương Nhã thấy mẹ khóc, khóe mắt lập tức đỏ hoe. Nhưng nghĩ tới nếu mình khóc thì cha mẹ sẽ càng đau lòng hơn, nàng ấy bèn vội hít thở sâu, cố nén xuống.

"Mẹ, mẹ làm gì vậy? Con sắp đi đầu thai rồi, sắp được tái sinh rồi, mẹ phải vui mới đúng chứ!"

Nghe vậy, Phong Tam Nương vội điều chỉnh lại tâm trạng.

"Đúng đúng, phải vui mừng, phải vui mừng."

"Tái sinh rồi, phải vui mừng..."

Phong Tam Nương vừa nói, nước mắt lại vừa không kiềm chế được

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip