Chương 247: Vạn Thú đường
Chu Lục Lục vừa mở mắt đã nghe thấy tiếng nói mơ hồ.
"Tiểu Lục đâu? Tiểu Lục đâu rồi?"
"Lục Lục sư muội đâu rồi?"
"Chắc còn chưa dậy."
Nàng dụi mắt, mở cửa ra liền trông thấy Ôn Dư Cảnh và Tạ Thừa Vũ đã về. Phía sau họ còn có một cô bé khoảng bảy tám tuổi.
Chu Lục Lục ngẩn ra: "Muội là..."
Cô bé nheo mắt, cười tươi.
"Tiểu Lục sư muội, cuối cùng muội cũng tỉnh rồi!"
"Tiểu Nhã sư tỷ?"
Cô bé xoay một vòng:
"Đúng rồi, thế nào, nhìn xem, đây là dáng vẻ lúc nhỏ của ta đấy, có vui không!"
"Tỷ đã ấp nở rồi à!"
Chu Lục Lục cũng mừng cho Trương Nhã.
Trương Nhã bước tới trước mặt Chu Lục Lục:
"Hai năm trước ta đã ấp nở rồi, lúc vừa ra, ta vẫn là một con Tiểu Chu Tước đấy, ha ha ha!"
"Cô phải nói thế này, lúc mới ra đời cô vẫn là một con Tiểu Chu Tước chưa mọc lông! Ha ha ha ha!"
Tạ Thừa Vũ đứng bên cạnh cười váng lên.
Trương Nhã khẽ hừ một tiếng:
"Hừ, lúc mới ra đời chẳng phải huynh cũng trọc lóc sao!"
Tạ Thừa Vũ gãi mũi: "Cũng phải!"
Nhìn thấy linh lực trên người Chu Lục Lục biến đổi, Trương Nhã có hơi kinh ngạc.
"Tiểu Lục sư muội, muội đã đột phá tu vi Nguyên Anh hậu kỳ rồi à!"
"Đúng vậy!"
Nhắc đến điều này, Chu Lục Lục cũng rất phấn khích.
"Wow, tuyệt vời quá!"
Trương Nhã ngưỡng mộ.
Nàng ấy chăm chỉ tu luyện hai năm mới lên đến Nguyên Anh sơ kỳ.
Chu Lục Lục chỉ ngủ ba năm mà tu vi đã tăng thẳng lên Nguyên Anh hậu kỳ, thật là đáng ghen tị!
Chu Lục Lục cười hì hì:
"Không phải các huynh đang lịch luyện sao? Sao lại về rồi?"
Trương Nhã quay đầu nhìn Ôn Dư Cảnh:
"Đại sư huynh nghe nói muội tỉnh thì rất lo lắng nên đã kết thúc lịch luyện sớm để trở về."
Nghe vậy, Chu Lục Lục bước tới bên cạnh Ôn Dư Cảnh.
"Đại sư huynh, mấy năm qua làm huynh lo lắng rồi."
Ôn Dư Cảnh định đưa tay xoa đầu Chu Lục Lục, nhưng khi tay đưa lên nửa chừng lại nhận ra nàng đã là một đại cô nương, bèn rút tay lại.
"Tỉnh lại là tốt rồi, sau này đừng tự ý xông pha nguy hiểm nữa, có gì muốn lấy thì đã có sư huynh chúng ta."
Chu Lục Lục cười hì hì:
"Muội biết rồi, Đại sư huynh."
Ôn Dư Cảnh lại dặn dò vài câu, thấy Chu Lục Lục không có gì bất thường thì bèn định quay về.
"Muội nghỉ ngơi cho tốt, ba ngày nữa là đại điển nhận đồ đệ, muội cũng ở trong này lâu rồi, đến lúc đó ra ngoài cho khuây khỏa nhé!"
"Dạ!"
Chu Lục Lục cũng muốn ra ngoài xem nên bèn đồng ý.
Ba ngày sau,
"Lục Lục sư muội, quần áo của muội không còn vừa nữa rồi, chúng ta đi thương thành mua ít đồ rồi tới Đăng Tiên đài tìm các sư huynh nhé!"
Hạ Vãn nhìn bộ quần áo ngắn đi một đoạn của Chu Lục Lục, không ngừng lắc đầu.
Chu Lục Lục nhìn tay áo của mình: "Cũng được!"
Vừa hay linh thạch trong không gian của nàng cũng chưa có chỗ tiêu!
Trước đây bản thân nàng đã có không ít linh thạch, dù đã bị Tiểu Chu hấp thu gần hết, nhưng sau đó thành chủ Bắc thành lại cho thêm hai trăm nghìn linh thạch thượng phẩm nữa, bây giờ nàng cũng là một tiểu phú bà rồi!
Thần Phong liếc nhìn đống quần áo mới mua để sẵn trong không gian, chưa kịp đưa cho Chu Lục Lục, không nói gì.
"Đi thôi, vừa hay, Tiểu Nhã cũng có thể mua thêm ít đồ."
Tạ Thừa Vũ hào hứng.
Mọi người quyết định xong liền xuống núi.
Ba năm chưa xuống núi, tính tò mò của Chu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền