ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 252: Mưu đồ

Nghe Tiết Ngọc Thư quở trách, các tu sĩ đều cúi đầu. Hầu hết mấy tu sĩ này đều thua nhiều linh thạch ở trường đấu thú, thấy cơ hội lấy lại vốn nên ai cũng liều mạng đuổi theo. Bọn họ đều nghĩ đông người thì có thể thu phục yêu thú, khi đó thu phục được yêu thú thì có thể trả nợ và kiếm thêm. Không ngờ chỉ cần yêu thú cấp chín này giậm chân là đã có thể giết vài tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ. Các tu sĩ đều thầm sợ hãi, sắc mặt ai nấy đều tái mét.

Nhìn sắc mặt của các tu sĩ, Tiết Ngọc Thư khẽ hừ một tiếng.

"Toàn là lũ cờ bạc! Đến mạng cũng không cần!"

Trương trưởng lão liếc nhìn mấy tu sĩ đó rồi quay sang Tiết Ngọc Thư.

"Nghe Tiết tông chủ nói thì có vẻ như là đã biết chuyện này?"

Tiết Ngọc Thư nhìn những người mặc đồ có in ba chữ

"trường đấu thú"

, lạnh lùng nói:

"Chẳng phải là chuyện do trường đấu thú gây ra sao. Suốt ngày đi khắp nơi bắt yêu thú hành hạ, giờ cuối cùng cũng gặp báo ứng."

Những việc làm của trường đấu thú trong hai năm qua, Tiết Ngọc Thư đều biết, nhưng bầy yêu thú đó không phải của ông nên ông chỉ có thể nhìn mà không thể can thiệp.

Nghe vậy, Trương trưởng lão khẽ hừ:

"Nhiều lần làm chuyện ác thì sẽ tự chịu báo ứng, làm như vậy, sớm muộn gì yêu thú cũng sẽ liên kết tấn công thôi. Đến lúc đó, chết thế nào cũng không biết."

Lúc này, những người làm việc ở trường đấu thú đều đã toát mồ hôi lạnh vì câu nói của Trương trưởng lão. Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Chờ Trương trưởng lão và Tiết Ngọc Thư đi khỏi, họ bắt đầu bàn tán xôn xao.

"Trương trưởng lão và Tiết tông chủ nói đúng, yêu thú không dễ chọc, chúng ta đừng làm việc ở trường đấu thú nữa!"

"Đúng vậy, hành hạ bầy yêu thú đó mãi cũng tàn nhẫn quá."

"Đúng thế, dù được nhiều linh thạch nhưng cũng phải có mạng mà xài mới được chứ!"

"Nếu một ngày nào đó gặp phải yêu thú lợi hại rồi bị báo thù thì chết thế nào cũng không biết thật đấy!"

"Ngươi nói đúng, ta cũng không làm nữa!"

"Ta cũng không muốn làm nữa, lần này là yêu thú cấp chín, lần sau không chừng là yêu thú cấp mười cũng nên."

"Yêu thú cấp mười, dù là các tông chủ cũng khó bảo vệ chúng ta!"

"Không làm nữa, mạng quan trọng hơn!"

Thế là, vì một câu nói của Trương trưởng lão, những người làm việc ở trường đấu thú đồng loạt cởi áo nghỉ việc.

Cùng lúc đó, nữ tử áo đỏ chờ đợi mãi nhưng chỉ nhận được tin tay chân của mình lần lượt bỏ trốn. Yêu thú thì chạy mất, đám tay chân cũng bỏ việc, thật đúng là mất cả chì lẫn chài. Nàng ta tức giận đập phá tan tành mọi thứ trong trường đấu thú.

"Một lũ vô dụng! Ta bỏ nhiều linh thạch nuôi các ngươi như vậy mà đến cuối cùng, nghe thấy chút gió thổi là các ngươi đã quay đầu bỏ đi!"

"Vô dụng! A!!!"

...

Trong lúc nàng ta đang đập phá, bỗng nhiên nhìn thấy trước mắt xuất hiện một đám khói đen. Khói đen ngưng tụ thành hình một người.

"Bây giờ ngươi đã biết lợi ích của hình nhân rồi chứ?"

"Vừa nghe lời, vừa rẻ, lại dễ sử dụng, còn không bao giờ phản bội ngươi."

"Thế nào? Nếu ngươi muốn thì ta sẽ dạy ngươi thuật Hình Nhân này?"

Nữ tử áo đỏ nhíu mày:

"Rốt cuộc ngươi có mục đích gì, sao cứ đến tìm ta mãi?"

Bóng đen cười khúc khích:

"Ta muốn ngươi đến Huyền Phù tông lấy một thứ giúp ta."

"Thứ gì?"

"Ngươi vào Huyền Phù tông trước đã, vào rồi sẽ biết thôi!"

Vẻ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip