Chương 276: Giăng bẫy
Hạ Vãn nhìn Hạ Kiến và Lục Triêu trong tình trạng tồi tệ, trong mắt không giấu được ý cười.
"Được rồi, một tháng rèn luyện đã kết thúc, các ngươi hãy về vị trí của mình và làm nhiệm vụ đi!"
Thấy toàn thân Lục Triêu dính đầy phân yêu thú, Chu Lục Lục không nhịn được cười ha hả.
"Ha ha ha ha, tiểu sư muội, còn vị sư đệ này nữa, ta thật sự không nhịn được, nếu có gì mạo phạm, các ngươi hãy bỏ qua cho."
Lục Triêu hít sâu một hơi, cố nén cảm giác uất ức trong lòng.
"Xin hỏi sư tỷ, bây giờ ta có thể dùng linh lực được chưa?"
Khuôn mặt Chu Lục Lục có vài phần khó xử:
"Nếu không thì các ngươi cứ nhịn một chút đi? Ta nghĩ vẫn nên gặp sư phụ trước, để sư phụ cũng nhìn thấy bộ dạng chăm chỉ của các ngươi."
Nghe vậy, Lục Triêu cau chặt mày lại.
Hạ Kiến vẫn mơ tưởng rằng mình có thể trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ nên rất mong muốn được gặp Tông chủ.
"Được, nếu vậy thì xin sư tỷ dẫn chúng ta đi gặp Tông chủ!"
Lục Triêu vốn muốn từ chối, nhưng thấy Hạ Kiến như vậy thì cũng đành phải theo đến chủ phong.
Nhưng nhịn mùi hôi thối suốt dọc đường đến chủ phong mà hai người lại không thể gặp Ngô Đạo Tử.
"Thật không may, sư phụ có việc đang bế quan, nếu không các ngươi hãy ở đây đợi sư phụ nhé?"
Hạ Vãn tỏ vẻ áy náy nhưng trong lòng lại vui mừng.
Hạ Kiến đã quen với mùi hôi trên người mình nên cũng không bận tâm.
"Không sao, đợi một chút cũng được."
Nhưng lần đợi này kéo dài suốt ba ngày.
Nhịn suốt ba ngày mà vẫn không gặp được Ngô Đạo Tử, Lục Triêu tức giận niệm chú thanh tẩy rồi quay người bỏ đi.
Vừa đi nàng ta vừa chửi:
"Chỗ khỉ gió này, ai thích hầu hạ thì hầu hạ đi!"
"Những kẻ đáng ghét các ngươi, sớm muộn gì ta cũng giết hết các ngươi!"
Lục Triêu quay người đi xuống núi.
Nhưng chưa xuống đến chân núi, ma kính trong lòng nàng bắt đầu rung lên.
Lục Triêu tìm một chỗ kín đáo rồi mới lấy ma kính ra.
"Đồ đã sắp đến tay rồi mà ngươi cũng cam tâm bỏ đi sao?"
"Ta nói cho ngươi biết, thứ đó chắc chắn có thể giúp ngươi tăng sức mạnh đáng kể."
Ma Khôi dụ dỗ.
Lục Triêu nhướng mày:
"Làm sao ta biết ngươi muốn thứ gì?"
"Bút Thần Lai, ngươi có biết không?"
Nghe thấy Bút Thần Lai, Lục Triêu nhướng mày.
"Ngươi biết thứ đó ở đâu sao?"
Ánh mắt Ma Khôi sắc bén:
"Ta đã nói cho ngươi biết thì tức là ta đã biết thứ đó ở đâu."
"Ở đâu?"
"Ngay tại..."
Sau khi giao tiếp xong với Ma Khôi, Lục Triêu quay trở lại tông môn, chờ đợi cơ hội, hành động cẩn thận.
Cùng lúc ấy, tại một nơi khác trong Huyền Phù Tông...
Cửa phòng tối mở ra rồi đóng lại, một bức tranh mờ mờ hiện ra trước mắt mọi người.
Vô Cơ lão nhân vốn không hứng thú lắm, vì điều kiện Huyền Phù Tông đưa ra khá tốt nên ông mới đồng ý tới. Nhưng khi nhìn thấy bức tranh, tay ông khẽ run.
"Đây là... tranh của tiên nhân?"
Nghe lời của Vô Cơ lão nhân, mắt Ngô Đạo Tử sáng lên.
"Ngài nhận ra người trong tranh?"
Vô Cơ lão nhân lắc đầu:
"Ta không nhận ra vị tiên nhân này, nhưng nhìn từ chất liệu cổ xưa và vật liệu vẽ thì đây không phải là thứ mà giới Tu Chân chúng ta có."
Ngô Đạo Tử gật đầu.
"Đây thật sự không phải là vật của giới Tu Chân chúng ta, và cũng không phải là của giới Tu Tiên, đây là vật phẩm của tiên giới."
Nghe vậy, Vô Cơ lão nhân lập tức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền