ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 297: Nhận đồ đệ

Hôm đó, Chu Lục Lục đang thăng cấp trong bí cảnh như thường lệ thì đột nhiên cảm thấy mặt đất rung nhẹ.

"Thần Phong, chuyện gì thế này? Động đất à?"

Thần Phong nhìn về một hướng:

"Không phải động đất, là có linh bảo sắp xuất thế."

Mắt Chu Lục Lục sáng lên:

"Vậy còn chờ gì nữa?"

Thần Phong cất linh chi đã đào được, sau đó nhảy lên bội kiếm của mình.

"Đi!"

Càng tiến gần đến trung tâm rung động, tim Chu Lục Lục đập càng mạnh, dường như có thứ gì đó đang hút lấy nàng.

Dựa vào kinh nghiệm trước đây, Chu Lục Lục đoán được một phần.

"Thần Phong, thứ này cũng là một trái tim sao?"

"Ừ, Sâm Linh Chi Tâm. Lấy được thứ này, nàng sẽ nhớ lại phần lớn mọi chuyện, nhưng đồng thời cũng sẽ gặp nguy hiểm."

Nghĩ đến Chu Chỉ Lan, Thần Phong cong môi lên.

"Nhưng không sao, giờ đã có một kẻ thế mạng xuất hiện rồi."

Nghe vậy, Chu Lục Lục liền như nhận ra điều gì đó.

Khi đến gần nguồn chấn động, hai người phát hiện xung quanh đã có không ít tu sĩ. Đứng ở hàng đầu là người của mấy tông môn lớn. Lúc này họ đang hứng khởi bàn tán.

"Nếu ta đoán không sai thì đây là Sâm Linh Chi Tâm trong truyền thuyết sắp xuất thế."

"Nghe đồn lấy được Sâm Linh Chi Tâm sẽ tăng được rất nhiều tu vi, không biết có thật không."

Cùng lúc ấy, ở một nơi khác, Chu Chỉ Lan đã hoàn toàn nhập vai, coi mình như tiên nhân thật sự.

Ban đầu nàng ta cũng có đôi chút lo lắng, sợ mình bị phát hiện. Nhưng dần dần, một tháng trôi qua, tin tức nàng ta là "tiên nhân" gần như đã lan ra khắp giới tu tiên mà vẫn không ai tìm đến nàng ta. Chu Chỉ Lan suy đoán rằng tiên nhân này cũng không biết mình là tiên nhân, nên nàng ta cứ an tâm mà mượn thân phận này.

Trước đó, nàng ta đã được Lôi Cổ và Lôi Thế nhiệt tình chào đón.

"Nếu hai người không ngại thì bất cứ khi nào cũng có thể đến Thái Hư tông chúng ta. Chỉ cần hai người cần, chúng ta sẽ ra sức giúp đỡ."

Chu Chỉ Lan nhìn Lôi Thế một cái:

"Ừm, làm phiền rồi, ta đã đồng ý làm sư muội của Lôi sư huynh."

Nghe Chu Chỉ Lan xác nhận, Lôi Cổ càng thêm tin tưởng. Nếu Chu Chỉ Lan làm sư muội của Lôi Thế thì chẳng phải sẽ là đệ tử của Lôi Cổ ông ta đây sao? Ông ta kích động đến mức tay run lên.

"Ha ha, ta có tài đức gì mà có thể nhận cô nương làm đệ tử, thật là không dám nhận."

Chu Chỉ Lan phất tay:

"Cứ như vậy đi, ta đến đây để lịch kiếp, không muốn làm to chuyện."

Lôi Cổ nghe vậy vô cùng vui mừng:

"Được được, nếu cô nương đã muốn làm đệ tử của ta thì ta cũng thật sự không thể chối từ."

Chu Chỉ Lan mặt không biểu cảm gật đầu.

Lôi Cổ lấy một chiếc nhẫn trữ vật ra:

"Mỗi lần nhận đệ tử, ta đều có quà gặp mặt, đây là chút lòng thành của ta. Dù biết cô nương không xem trọng nhưng mong cô nương không chê."

Trong lòng Chu Chỉ Lan phấn khích nhưng ngoài mặt vẫn bình thản nhận lấy:

"Nếu ngài đã tặng thì ta sẽ tạm giữ, sau này lấy lại được đồ của mình, ta sẽ lựa ít đồ tốt cho ngài."

Lôi Cổ nghe Chu Chỉ Lan muốn tặng đồ cho mình thì kích động đến mức môi cũng run rẩy. Đồ của tiên nhân tặng, cái nào mà chẳng phải thần khí? Càng nghĩ, Lôi Cổ càng kích động.

"Được, được, vậy ta xin đa tạ cô nương trước."

Nghe Lôi Cổ gọi như vậy, Chu Chỉ Lan nhíu mày: "Sau này gọi ta là Chỉ Lan

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip