Chương 52: Lò luyện đan đến
"Tiểu sư muội!"
Hạ Vãn nghe nói Tông chủ đi Đăng Tiên đài, để Chu Lục Lục một mình ở trong tông nên vừa tan học đã lập tức tìm đến.
"Tiểu sư muội! Muội có ở nhà không?"
Nghe là Hạ Vãn gọi mình, Chu Lục Lục bèn điều tức, cất sách đi ra mở cửa.
"Hạ Vãn sư tỷ, tỷ đến rồi à!"
Hạ Vãn nhìn Chu Lục Lục, quan sát nàng từ trên xuống dưới.
Thấy tóc nàng rối bù, Hạ Vãn dịu dàng hỏi:
"Tiểu sư muội, mấy ngày nay ai chăm sóc muội vậy?"
Chu Lục Lục lắc đầu:
"Muội tự chăm sóc mình!"
Nghe vậy, Hạ Vãn lại nhìn Chu Lục Lục bằng ánh mắt thương cảm bội phần.
"Tỷ nghe nói muội mới mười ba tuổi. Muội còn nhỏ như vậy, làm sao có thể tự chăm sóc mình chứ. Tông chủ cũng thật là, bỏ muội lại rồi đi luôn!"
Chu Lục Lục chớp đôi mắt to:
"Sư phụ sắp xếp Nhị sư huynh chăm sóc muội, nhưng mà ông ấy không biết trước đó Nhị sư huynh đã bế quan rồi."
Hạ Vãn lắc đầu, lấy lược và dây buộc tóc ra từ túi trữ vật của mình.
"Tiểu sư muội, muội ngồi đi, tỷ chải tóc cho."
Nghe vậy, Chu Lục Lục bèn ngoan ngoãn ngồi lên ghế đá.
Nàng cũng biết tự chải tóc, nhưng chỉ biết buộc đuôi ngựa thôi.
Thấy Chu Lục Lục ngoan ngoãn như thế, Hạ Vãn không kìm được đưa tay véo hai má mềm mại của nàng.
Chu Lục Lục cũng không phản kháng, cười hì hì để mặc Hạ Vãn véo.
"Hạ Vãn sư tỷ, tay tỷ trắng quá, thơm quá, mềm quá!"
Những lời này nếu là do người khác nói ra thì sẽ hơi biến thái, nhưng từ miệng Chu Lục Lục nói ra lại chỉ khiến Hạ Vãn thấy vui vẻ.
"Tiểu nha đầu, miệng ngọt như tẩm mật ấy."
Chu Lục Lục cười hì hì, dáng vẻ vừa ngốc vừa đáng yêu.
Chẳng mấy chốc, Hạ Vãn đã buộc xong cho Chu Lục Lục hai cái búi tóc tròn.
"Ừm... hơi đơn điệu."
Nhìn hai cái búi tóc tròn vo, Hạ Vãn thấy hơi đơn điệu.
Nàng ấy lục lọi trong túi trữ vật của mình, lấy ra hai sợi ruy băng.
Buộc vào rồi, hai cái búi tóc đơn điệu đã trông sinh động hơn chút.
"Ừm, vừa khéo."
Hạ Vãn lấy ra một tấm gương, đặt trước mặt Chu Lục Lục.
"Muội soi gương xem có vừa ý không?"
Chu Lục Lục nghe vậy liền nhìn vào gương.
Trong gương là một thiếu nữ buộc hai búi tóc tròn, gò má bầu bĩnh vẫn chưa hết nét trẻ thơ, tròn vo. Đôi mắt to đen láy trong veo như nai con, mũi cao thẳng thanh tú. Khi cười lên, hai bên má có má lúm đồng tiền nông nông.
Nhìn bản thân như vậy, Chu Lục Lục rất hài lòng.
"Đa tạ sư tỷ, sư tỷ thật khéo tay, kiểu tóc này rất đẹp, muội rất thích!"
Nghe Chu Lục Lục thích, Hạ Vãn cũng mỉm cười.
"Thích là tốt rồi."
Nghĩ đến Chu Lục Lục chỉ ở một mình, có lẽ còn chưa ăn cơm, Hạ Vãn lấy cơm canh đã đóng sẵn từ túi trữ vật của mình ra, bày lên bàn đá.
"Tiểu sư muội, đói bụng chưa? Tỷ lấy chút cơm canh ở Thiện Thực đường, cùng ăn chút đi!"
"Ục ục ục!"
Bụng đúng lúc sôi lên sùng sục, Chu Lục Lục ngượng ngùng cười với Hạ Vãn.
"Hì hì, cũng hơi đói rồi, đa tạ sư tỷ đã nhớ đến muội!"
Nàng vừa nói vừa bưng một bát cơm, ăn một miếng rau một miếng cơm.
Do ăn vội nên má nàng phồng lên, còn cử động liên tục, giống như sóc con đang ăn.
Nhìn thấy khoảnh khắc đáng yêu này của Chu Lục Lục, trong lòng Hạ Vãn mềm nhũn.
"Đừng vội, ăn từ từ, uống chút nước."
"Ừm ừm!"
Chu Lục Lục gật đầu lia lịa.
Hạ Vãn rót cho Chu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền