Chương 56: Trảm tra nam
Thấy Quan Tu Vĩ quỳ trước mặt mình, trong lòng Hạ Vãn sảng khoái vô cùng. Nàng tùy ý ném một viên Bổ Linh đan vào miệng, châm chọc nhìn Quan Tu Vĩ.
"Quan Tu Vĩ, không ngờ ngươi cả ngày nói thiên phú ta không bằng ngươi, luôn đả kích ta, mà hôm nay lại bị ta đánh bại."
Quan Tu Vĩ hít sâu một hơi, nén tâm trạng không cam lòng xuống. Qua lại mấy lần, linh lực của Quan Tu Vĩ đã dần cạn kiệt, thủy linh lực của hắn không thể hóa ra nữa. Hạ Vãn ném mấy quả cầu lửa qua, đốt Quan Tu Vĩ đen thui.
"Dừng dừng dừng, ta chịu thua, tha cho ta!"
Quan Tu Vĩ biết đánh không lại, bèn vội vàng quỳ xuống cầu xin.
"Vãn Vãn, ta biết sai rồi, nể tình chúng ta là thanh mai trúc mã, tha cho ta."
Quan Tu Vĩ cầu xin.
"Hừ, thanh mai trúc mã? Ngươi nói nghe hay lắm, ngươi từng thấy trúc mã nào cả ngày ép buộc thanh mai của mình luyện đan cho chưa? Ngươi đã từng thấy trúc mã nào lừa gạt, khinh rẻ, sỉ nhục thanh mai của mình đủ kiểu chưa?"
Hạ Vãn nghĩ đến thái độ chèn ép, khinh rẻ trước đây của Quan Tu Vĩ, trong lòng càng thêm oán hận.
Quan Tu Vĩ nghe vậy liền khóc lóc nói:
"Vãn Vãn, ta thật sự sai rồi, ta chỉ sợ không đuổi kịp bước chân của nàng nên mới đối xử với nàng như vậy, muốn dùng cách này giữ nàng bên cạnh. Nàng nể tình trước kia ta đối xử với nàng không tệ, tha cho ta một mạng đi!"
Hắn vừa nói vừa dập đầu mấy cái với Hạ Vãn. Đầu dập xuống đất kêu bịch bịch, chỉ mấy cái mà trán Quan Tu Vĩ đã rỉ máu đỏ tươi.
Thấy vậy, đồng tử Hạ Vãn hơi lóe lên, trong lòng do dự. Cùng lúc ấy, Chu Lục Lục có kinh nghiệm đọc tiểu thuyết 5 năm nên biết rất rõ, tha cho loại người này, chính là chôn mầm họa cho tương lai của mình.
"Sư tỷ, không thể tha cho hắn, nếu tha cho hắn thì sau này hắn sẽ tìm cơ hội báo thù chúng ta."
[Nếu còn để hắn sống, sau này không chừng hắn sẽ giam cầm sư tỷ, lợi dụng sư tỷ, cuối cùng còn ném sư tỷ vào lò luyện đan thiêu chết đấy!]
Nghe tiếng lòng của Chu Lục Lục, Hạ Vãn đột nhiên tỉnh ngộ. Ánh mắt vốn do dự giờ đây trở nên kiên định. Nàng ấy rút kiếm bên hông, tiến từng bước một về phía Quan Tu Vĩ.
Thấy sát ý trong mắt Hạ Vãn, Quan Tu Vĩ liên tục lùi lại.
"Vãn Vãn, tha cho ta lần này, ta thật sự biết sai rồi, ta sau này tuyệt đối không gây phiền phức cho hai người nữa."
Thấy vậy, Chu Lục Lục bèn kết Thần Hành quyết, nhanh chóng bước đến sau lưng Quan Tu Vĩ.
Quan Tu Vĩ thấy vậy, nét mặt bắt đầu trở nên dữ tợn.
"Hạ Vãn, tông môn không cho phép nội đấu, nếu ngươi dám giết ta, ngươi cũng sẽ bị trục xuất khỏi sư môn!"
Chu Lục Lục vô tư vẫy bàn tay nhỏ:
"Nơi hoang vu hẻo lánh này, có ai mà biết chứ?"
Chu Lục Lục xem nguyên tác nên biết, ở sau núi này đã chôn không ít người rồi! Trong giới tu chân này, chuyện thường thấy nhất chính là giết người cướp của, vì bảo vật, con người có thể làm ra rất nhiều chuyện, cho nên dù mỗi tông môn đều cấm nội đấu nhưng vẫn có một số kẻ tham lam ra tay với sư huynh đệ của mình.
"Đúng vậy, nơi hoang vu hẻo lánh này, ai mà biết chứ?"
Hạ Vãn phụ họa.
Quan Tu Vĩ thấy không thể uy hiếp được hai người nên lại bắt đầu suy nghĩ cách thoát thân.
"Các ngươi tha cho ta, ta có thể lập lời thề sau này tuyệt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền