Chương 74: Chế giễu
Sau đoạn nhạc dạo nho nhỏ đó, đoàn người lại tiếp tục lên đường với tốc độ nhanh hơn. Đến khi hoàng hôn, họ cũng đã đến nơi. Lúc này các tông môn khác đều đã đến trước.
Thấy Ngô Đạo Tử dẫn đầu đoàn người ngự kiếm tới, ai nấy đều chế giễu.
"Ngô Tông chủ, sao các ông không đi thuyền bay đến?"
Long Tự Hồng của Tiên Kiếm tông cười hì hì hỏi.
Tiết Ngọc Thư, Tông chủ Linh Đan tông vuốt nhẹ chòm râu bạc phơ của mình:
"Đúng vậy, tại sao không dùng thuyền bay? Thuyền bay nhanh lắm, chỉ một ngày là tới nơi rồi, ngự kiếm phải mất ba ngày nhỉ?"
Lịch Vũ Minh, Tông chủ Vạn Khí tông liên tục gật đầu phụ họa:
"Đúng rồi, thuyền bay chẳng những nhanh mà còn ổn định, không phải đầu bù tóc rối như thế này."
"Cũng không nhất thiết phải dùng thuyền bay, dùng trận pháp dịch chuyển qua còn nhanh hơn, mà chi phí cũng chỉ vài chục vạn linh thạch thôi."
Trương Điền Phong, Tông chủ Huyền Cơ tông tự đắc nói.
Vương Viễn Phong, Tông chủ Ngự Thú tông xua tay:
"Ôi chao, trận pháp tốn kém quá, không đáng. Tông môn chúng ta thì nên cưỡi Tiên hạc đến mới tiện, chỉ tốn vài con cá nhỏ cho một trăm dặm đường mà thôi."
Nghe mấy câu nói của năm vị kia, sắc mặt Ngô Đạo Tử hơi ửng đỏ. Ông vừa định mở miệng nói gì đó thì đã nghe tiểu đồ đệ của mình hùng hồn mở lời:
"Các vị Tông chủ đang chế giễu Huyền Phù Tông đấy phải không? Rõ ràng biết Huyền Phù Tông không có thuyền bay nhưng vẫn cố tình chế nhạo, năm đại tông môn cùng nhau trêu chọc một tông môn nhỏ bé yếu thế này. Ta cứ tưởng năm đại tông môn hàng đầu nhất định có đạo nghĩa cao thượng, đức hạnh vẻ vang, nào ngờ chỉ biết dựa vào sức mạnh để ức hiếp kẻ yếu, đạp người đang ở thế dưới xuống đáy giếng! Nếu chuyện này bị đồn ra thì còn ai dám gia nhập tông môn của các ngài nữa?"
Mọi người đều biết đó chỉ là lời chế giễu, nhưng bao nhiêu năm nay chưa ai dám nói ra. Nay bị Chu Lục Lục chỉ trích thẳng thừng như thế, các vị Tông chủ đều cảm thấy mất thể diện. Đại tông môn luôn coi trọng uy tín nhất.
"Ha hả, tiểu đạo hữu nói quá lời rồi, chỉ là một câu đùa thôi mà."
Long Tự Hồng của Tiên Kiếm tông cười xòa xoa dịu Chu Lục Lục.
Nhưng Chu Lục Lục hoàn toàn không cho phép. Nàng bước dài lên đài cao, lạnh lùng nói: "Đùa à? Các ngài có biết những lời đùa vui ấy gây tổn thương sâu sắc đến Huyền Phù Tông thế nào không? Dù sao Huyền Phù Tông cũng là một đại tông môn ở đại lục Huyền Chân, lý do khiến họ suy tàn chính là vì những năm qua họ đã không ngừng kiểm soát nạn yêu thú, chống lại Ma tộc. Chính vì những nỗ lực vô vàn trong những năm qua mà họ đã đánh mất hàng ngàn đệ tử, tiềm lực dần sa sút, rồi dần dần suy tàn. Trước tình cảnh ấy, Huyền Phù Tông vẫn im lặng chịu đựng. Nhưng các ngài, những đại tông môn khác, thì lại không hề nhìn thấy sự hy sinh to lớn của họ. Chẳng những không thấu hiểu khó khăn của họ mà lúc họ lâm vào tình cảnh khó khăn nhất, các ngài lại còn đá cho người ta một cú, rắc muối lên vết thương của họ, còn đâu đạo nghĩa đức hạnh gì chứ? Nếu những tông môn hy sinh để bảo vệ đại lục như Huyền Phù Tông đều bị các ngài đối xử như vậy rồi rơi vào tình cảnh tương tự thì còn ai dám chống lại Ma tộc? Ai còn dám bảo vệ vùng đất này nữa? Các ngài... thật khiến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền