Chương 77: Vào bí cảnh
Lúc này, ánh mắt của các vị Trưởng lão nhìn Chu Lục Lục đã như nhìn một đứa trẻ mang lại may mắn, ánh mắt đầy khao khát nóng bỏng. Sau khi khen ngợi xong, mọi người mới dần dần bình tĩnh trở lại.
Ngô Đạo Tử cảm khái:
"Tiểu Lục, con vất vả rồi. Kiếm được nhiều vật phẩm quý giá cho Huyền Phù Tông của chúng ta như vậy."
Mấy vị Trưởng lão không ngờ Chu Lục Lục lại là một đứa trẻ ngoan mang lại may mắn như thế, cứ xúm xít lại xung quanh nàng.
"Tông chủ, ngài thật có con mắt tinh tường, tìm được một đứa trẻ quý giá như vậy cho Huyền Phù Tông chúng ta!"
Trương Đan Phong trố mắt nhìn Chu Lục Lục, vẻ mặt kính nể.
"Đúng vậy, trước đây con bé nói muốn tìm Linh mạch, ta còn chế giễu nó, giờ nhìn lại thì chính ta mới là kẻ đáng chê cười! Đứa trẻ này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn!"
Tân Ngọc Sơn phấn khích nói, lòng lại nghĩ đến chuyện tông môn của mình sẽ được một nghìn thanh Linh kiếm.
"Đứa trẻ ngoan, Huyền Phù Tông chúng ta may mắn lắm mới có được một đệ tử như con!"
Thiệu Kim, Trưởng lão Thú phong nghĩ đến Huyền Phù Tông sắp có năm trăm con Tiên hạc là trong lòng lại không khỏi liên tưởng đến cảnh những con Tiên hạc bay lượn trên các ngọn núi.
"Thuyền bay đấy! Một chiếc thuyền bay ít nhất cũng phải trăm vạn linh thạch mới chế tạo được đấy! Ấy vậy mà chúng ta lại có được không tốn một đồng nào!"
Mao Tuấn Tài, Trưởng lão Khí tông cảm thấy như đang mơ vậy. Ông ấy lén lút nhéo một cái vào đùi mình. Cảm nhận được cơn đau, tay ông run run vì quá phấn khích.
Nghe các vị Trưởng lão khen ngợi, Ngô Đạo Tử liền tỏ vẻ tự đắc:
"Đương nhiên con mắt của Ngô Đạo Tử ta không thể nhìn nhầm được rồi."
"Đúng đúng, Tông chủ thật có con mắt tinh tường!"
"Một đệ tử tốt như vậy, cả tông môn phải chiều chuộng mới được!"
"Chiều chứ, phải chiều hết mực!"
Nghĩ đến việc Chu Lục Lục có thể khiến năm đại tông môn kia ghen tỵ ganh ghét, Ngô Đạo Tử có phần lo lắng.
"Tiểu Lục, những thứ con kiếm được lần này quan trọng hơn thí luyện Bí cảnh nhiều, nếu không thì lần thí luyện Bí cảnh này con tạm thời đừng tham gia nữa. Có khi các đệ tử của năm tông môn kia sẽ nhằm vào con đấy."
Nghe vậy, trong lòng Long Tự Hồng liền tức giận dâng trào:
"Ha, ta... ta còn tưởng nàng ta là đệ tử của tông môn nào chứ mà lại ra sức Huyền Phù Tông của các ngươi như vậy, thì ra là đệ tử của Huyền Phù Tông các ông đấy à!"
Các vị Tông chủ khác cũng nghẹn ứ cả cổ.
"Ngô Đạo Tử, ông dạy đệ tử khá đấy!"
Tiết Ngọc Thư tức tối nói.
Thấy ánh mắt của mấy người kia không có ý tốt, Ngô Đạo Tử vội vàng đứng ra che chở cho tiểu đồ đệ của mình.
"Ha ha, tiểu đồ đệ của ta quả thật được ta dạy dỗ rất tốt, xin các vị thứ lỗi."
Chu Lục Lục núp sau lưng Ngô Đạo Tử, đầu nhô ra nói khẽ:
"Hì hì, chư vị Tông chủ có lòng bao dung nghĩa hiệp thì ắt hẳn phải hiểu được tấm lòng hộ tông của ta chứ."
Long Tự Hồng phất tay áo:
"Hộ tông? Ta thấy là lòng tham không đáy mới đúng!"
Ngô Đạo Tử lấy ra một cái quạt giấy từ đâu đó, không ngừng phe phẩy: "Ôi chao, Long tông chủ hơi quá lời rồi đấy. Tiểu đồ đệ của ta chỉ là không muốn thấy tông môn của mình bị chế nhạo nên mới lên tiếng thôi mà. Việc các ngài rộng lòng giúp đỡ Huyền Phù Tông của chúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền