Chương 104
Triệu thị thẫn thờ ngồi trong phòng, mí mắt sưng húp, trông chẳng có chút sức sống nào. Cửa sổ trong phòng đóng chặt, không có mặt trời rọi vào, ở góc than củi bập bùng cháy, nha hoàn đứng xung quanh cũng yên lặng khiến không khí thêm phần trầm lắng, người khác đi vào cũng thấy ngột ngạt.
Sau khi Sở Cẩm Nhàn với Sở Cẩm Dao ngồi xuống, trước mắt người tới kẻ đi, thoáng cái phòng có hơi người hẳn. Trương ma ma có lẽ không ngờ sẽ quạnh quẽ như vậy, bà chạy nhanh đi lấy ghế tròn cho Sở Cẩm Nhàn và Sở Cẩm Dao, còn dặn dò nha hoàn bày biện trái cây.
Đúng lúc ấy, Sở Cẩm Nhàn nhíu mày, nói:
"Sao không mở cửa sổ đón gió? Đang ngày Tết, các ngươi đóng kín vậy làm gì?"
Nha hoàn bị Sở Cẩm Nhàn nói không dám ngẩng đầu. Triệu thị nhìn thấy hai người, miễn cưỡng sốc lại tinh thần, nói:
"Các con đến rồi."
Sở Cẩm Dao hành lễ với Triệu thị. Giờ phút này, Triệu thị ngồi ở trên, hai người đứng ở dưới không biết phải nói gì với nhau.
Trương ma ma ngầm nhắc Triệu thị:
"Phu nhân, bà cô cả hiếm khi được về nhà, hay người hỏi thăm một chút đi?"
Triệu thị cũng cảm thấy như vậy không tốt, nhưng nhớ đến Sở Cẩm Diệu, bà lại thấy nhàm chán. Triệu thị cố gắng giữ vững tinh thần, hỏi thăm Sở Cẩm Nhàn đôi chuyện về Triệu gia.
Triệu gia ở đây cũng là nhà mẹ đẻ của Triệu thị. Vì Sở Cẩm Nhàn đã được gả sang đó, mà trước nay luôn là tiểu bối đến thăm hỏi trưởng bối thế nên năm nay Triệu thị không về nhà mẹ đẻ mà đổi lại là Sở Cẩm Nhàn cùng Đại thiếu gia Triệu gia đến chúc tết bà. Mà kể cả không có Sở Cẩm Nhàn thì e là năm nay bà cũng không có tâm trạng về nhà.
Sở Cẩm Nhàn nói qua về tình hình của mẹ chồng và lão phu nhân bên đó cho Triệu thị nghe. Được nghe tin về mẫu thân mình, cuối cùng Triệu thị cũng có chút tinh thần. Hỏi thăm xong cô con gái lớn mới lấy chồng, trong chốc lát bà không tìm được đề tài nói, đành quay đầu hỏi Sở Cẩm Dao:
"Ta nghe nói con định đuổi Tôn ma ma đi?"
"Vâng." Sở Cẩm Dao biết ngay Triệu thị sẽ hỏi:
"Tôn ma ma lớn tuổi rồi, trong nhà có cháu nhỏ, con cảm thấy mình không nên cản trở người ta hưởng thụ tuổi già nên cho người đưa Tôn ma ma về nông thôn ạ."
Trước đó, Tôn ma ma vốn là người Triệu thị nghe Sở Cẩm Diệu xúi giục, cưỡng ép đưa tới bên cạnh Sở Cẩm Dao. Từ khi Tôn ma ma tới viện Sở Cẩm Dao, bà ta lúc nào cũng khoa chân múa tay, kiêu ngạo hống hách, không trung thực. Người như vậy sao Sở Cẩm Dao dám giữ bên cạnh? Chuyện ở vương phủ đợt trước cũng có Tôn ma ma nhúng tay vào, lén lút hợp tác với nha hoàn của Sở Cẩm Diệu, trộm lấy túi tiền của Sở Cẩm Dao.
Đây đã không còn đơn giản là chuyện ăn cây táo rào cây sung nữa, dám cùng người ngoài trộm đổi vật phẩm tùy thân của tiểu thư khuê các, có đánh chết cũng không quá chút nào. Có điều Sở Cẩm Dao nể mặt Triệu thị, chỉ cho người đánh Tôn ma ma một trận, tịch thu toàn bộ đồ vật vàng bạc bị giấu đi mấy năm nay, sau đó liền để con trai của bà ta tới đón về quê. Trường Hưng Hầu phủ không dám giữ bà tử như vậy.
Tôn ma ma gào khóc không chịu đi. Nhưng hết cách rồi, lần này bà ta đã làm chuyện quá mức chịu đựng, Sở Cẩm Dao đã sớm bẩm báo cho Sở lão phu nhân. Một bà tử thôi, Sở lão phu nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền