Chương 107
(1)Giường Bạt Bộ: (Ảnh minh họa)
Sở Cẩm Dao và Sở Cẩm Diệu đến Hoài Lăng Vương phủ. Cũng may vương phủ không hiểu lầm tình cảm của nàng và Sở Cẩm Diệu tốt đẹp đến mức cho họ ở cùng viện. Sở Cẩm Dao đi vào trong dạo một vòng, cảm thấy Hoài Lăng Vương phủ chuẩn bị rất có lòng. Nếu mà sắp xếp cho hai người ở chung viện thì chắc nhiều chuyện vui lắm đây.
Sở Cẩm Diệu ở chỗ cách đấy không xa cũng chẳng gần, đi ngang qua hồ sen, gian phòng gần hồ nước nhỏ là nơi nàng ta ở. Hiện tại đang giữa mùa đông, Sở Cẩm Diệu chưa thấy được vẻ đẹp ấy, nhưng đợi vào hè, xung quanh hoa sen nở rộ, nàng ta lại ở giữa nơi đấy, quả thật thanh u lịch sự chẳng kém phần tao nhã.
Sáng hôm sau, Sở Cẩm Dao dậy sớm đi thỉnh an lão vương phi.
Giống như bao nhà khác, lão vương phi là người có địa vị cao nhất phủ. Mỗi ngày khi thỉnh an, trong phòng lão vương phi lúc nào cũng kín người hết chỗ. Tôn tử, đích nữ, thứ nữ, tức phụ Sở Châu, Quận vương phi, các chủ tử khác và nha hoàn bà tử của họ đều ở đây cả. Bây giờ còn có thêm hai người, Sở Cẩm Dao và Sở Cẩm Diệu.
Sở Cẩm Dao đến sớm hơn Sở Cẩm Diệu. Mặc dù Sở Cẩm Diệu đã dùng thời gian nhanh nhất có thể để đến viện của lão vương phi nhưng vừa mới vén rèm lên đã thấy Sở Cẩm Dao trong đó. Nàng ta không vui. Sở Cẩm Dao cũng không tỏ vẻ gì, xem như không nhìn thấy. Dù sao thì trải qua chuyện lần trước, quận vương phủ đã hiểu rõ quan hệ của các nàng ra sao. Nếu đã vậy, còn chú ý đến việc đẹp khoe xấu che làm gì.
Lão Vương phi lâu lắm mới thấy nhiều vãn bối như vậy, nên vui vẻ cười mãi không ngừng. Huyện chúa Lâm Bảo Châu là người tự tại nhất trong phòng, nàng ta ôm lão vương phi làm nũng một hồi:
"Tổ mẫu, hôm nay con phải học sao?"
"Con đó, sao giống khỉ con vậy? Còn không ngồi dậy?"
Lão vương phi búng nhẹ một cái vào chóp mũi huyện chúa, mắng yêu.
Huyện chúa lập tức ôm cánh tay lão vương phi giả ngốc, Sở Cẩm Dao nhìn mà hơi bất ngờ. Sở lão phu nhân xưa nay nghiêm túc, tỷ muội các nàng từ người được bà thương nhất là Sở Cẩm Nhàn đến người nhỏ nhất là Thất tiểu thư cũng không quấn quýt lão phu nhân như vậy. Nàng không ngờ ở phủ khác, tổ mẫu cháu gái có thể như thế này.
Lão vương phi bị làm phiền đến bất lực, đành nói:
"Được rồi, nếu con vẫn chưa muốn thì dời thêm ngày nữa. Nhớ đấy, ngày mai con có nói gì cũng phải học!"
Huyện chúa ngọt ngào đồng ý. Sở Cẩm Dao vốn tưởng huyện chúa rất có tiếng nói, nên chỉ cần huyện chúa muốn, lão vương phi và quận vương phi sẽ không đành lòng từ chối. Nhưng đến giữa trưa, nàng mới biết mình nghĩ quá đơn giản.
Quận vương phi cười tủm tỉm giới thiệu:
"Đây là cháu gái ta từ nhà mẹ đẻ qua, tên là Dương Khởi Hà. Sau này sẽ cùng học với các con, đừng xa lánh con bé nhé."
Lúc này, Sở Cẩm Dao mới nhìn vị tiểu thư bên cạnh Quận vương phi. Họ Dương, là cháu gái của vương phi. Theo lý là biểu tỷ của huyện chúa, biểu muội của thế tử. Sở Cẩm Dao bỗng dưng cảm thấy hơi quen mắt.
Đến buổi tối, lúc tháo trang sức, Kết Ngạnh ra ngoài nghe ngóng tin tức trở về kể với Sở Cẩm Dao rằng: "Tiểu thư, nô tì vừa lén đến phòng Tứ tiểu thư xem thử, thấy trong phòng của nàng ta bài trí hơi sơ sài. Ở giữa thêu mai trúc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền