ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 51. Chương 51

Chương 51

Tề Đức Thắng tận mắt nhìn tiểu nhị khóa chặt phòng kho rồi mới đi ra mặt trước cửa hàng kiểm tra một lượt. Xác định không có gì sơ sót nữa mới chắp tay sau mông, chậm rãi bước chân về hướng nhà mình.

Ông nhân lúc gia nhân hầu hạ thay quần áo, hỏi thăm tình hình con trai bảo bối. Xong xuôi, ông phất tay ra hiệu mọi người đi xuống, tự mình đến thư phòng tính sổ sách.

Ông bán dạo nhiều năm, sản nghiệp của Tề gia mới được trở mình. Đời ông nội ông, Tề gia chỉ là tay buôn bán vải nhỏ nhoi ở đầu đường. Còn bây giờ, gian hàng đã được mở khắp Sơn Tây, còn ở Thái Nguyên thì có ba cửa hàng mặt tiền. Thậm chí, Tề Đức Thắng còn chi rất nhiều tiền để có thể tâng bốc mình chính là hoàng thương(1) trở về. Tề Đức Thắng có thiên phú vượt xa tổ phụ, phụ thân. Chắc hẳn đến tận giờ, tổ tông ông cũng không ngờ mình lại đạt được thành tựu này. Đáng tiếc, ông ở thương trường tung hoành lợi hại đến đâu cũng chỉ có một đứa con nối dõi.

(1)Hoàng thương: Nguồn gốc từ này bắt đầu từ thời nhà Thanh, Thuận Trị đế ở Tử Cấm Thành có mở tiệc thiết đãi tám gia tộc lớn, họ đều là những thương nhân đã cung cấp nguyên vật liệu cần thiết, ra sức hỗ trợ triều đình, lập thành tích chói lọi. Vì thế, họ được phong quan thụ tước, gia nhập phủ Nội Vụ, được hoàng đế phong "Hoàng thương".

Lúc ông bước qua tuổi bốn mươi, dưới gối vẫn không có nổi một mụn con. Đừng nói đến con trai, ngay cả một khuê nữ cũng chưa, làm ông muốn nghĩ cách để người khác đến ở rể cũng không được. Cũng may, ông cầu nguyện với Phật Tổ rất nhiều lần. Khi Tề Đức Thắng bốn mươi hai tuổi, tiểu thiếp ở tứ phòng bỗng hoài thai. Tề Đức Thắng vui mừng quá đỗi, chờ đến khi đứa nhỏ hạ sinh, xác định đây là huyết mạch nhà mình, liền phong tiểu thiếp tứ phòng lên làm chính thất. Quả là mẹ quý nhờ con. Ông chỉ có một đứa con, sao có thể cho vợ nhỏ nuôi dưỡng?

Nghĩ đến đây Tề Đức Thắng vẫn còn sợ, độc đinh duy nhất nhà hắn hai ngày trước thiếu chút nữa bị ông trời thu hồi. May mà tiểu thư của Trường Hưng Hầu phủ nhanh tay. Bằng không, ông cũng chẳng thiết sống nữa. Dù thế nào thì tay hoạn quan kia thật đáng giận. Dám hù dọa độc đinh nhà ông, để cậu bé đến giờ ngủ hay gặp ác mộng.

Tề Đức Thắng vừa lẩm bẩm vừa đẩy cửa ra. Sau khi mở rộng cửa, ông nói:

"Sao không đốt đèn? Hạ nhân đâu, càng ngày càng không có quy củ..."

Chờ Tề Đức Thắng thích ứng được bóng tối trong phòng, hai mắt có thể thấy được đồ vật. Ông liếc mắt quan sát một lượt trong phòng,"A" một tiếng ngã trên cửa, hai chân mềm nhũn.

"Đại đại... Đại nhân?"

Thang Tín Nghĩa ngồi ở ghế thái sư đặt chính giữa, sắc mặt u ám như u hồn bóng đêm, trông rất quỷ dị. Tề Đức Thắng hoảng sợ, run rẩy mở miệng:

"Công công đại nhân, sao ngài lại đến đây? Người đến lấy quà tặng sao? Ôi, ngài đợi ta, đợi ta đi lấy."

*

Cùng lúc ấy, trong cung...

Tần Nghi dừng sức gác bút, ngẩng đầu lạnh lùng liếc Thang Tín Nghĩa một cái. Nô tài này, lăn qua lộn lại đều nói không đúng trọng điểm. Trước đó, Thang Tín Nghĩa đến bẩm báo sự tình.

Tần Nghi nghe xong, cười khẩy:

"Ngươi biết được là tốt rồi. Trường Hưng Hầu còn nói gì không?"

A? Thang Tín Nghĩa càng ngày càng không hiểu được suy nghĩ của Tần Nghi. Rốt cuộc là sao? Thái tử muốn nghe cái gì? Thang Tín Nghĩa đã ở trong cung chìm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip