Chương 63
Sở Cẩm Dao vốn đang vui vì tìm được nơi thu xếp cho tỷ tỷ, nhưng nghe đối phương đến đây, nàng lập tức không còn hy vọng gì. Trời ạ! Những thứ này vậy mà lại là do thái giám trong cung mượn tay người khác đưa cho nàng! Hù chết nàng rồi! Thôi, nàng vẫn nên dựa vào cửa hàng của mình, đồ của công công trong cung, nàng không dám lấy.
Sở Cẩm Dao sửng sốt nhìn vẻ mặt vui mừng của Tề Đức Thắng. Ông ta đứng lên chắp tay lạy một cái, hỏi:
"Ân nhân, có thể trò chuyện luôn ở chỗ này không?"
Sở Cẩm Dao nhìn lướt xung quanh, lập tức đứng dậy đi ra ngoài, đứng ở cửa mái hiên, trông chừng người qua lại. Tề Đức Thắng lúc này mới ngồi xuống, trước tiên uống một ngụm nước cho bớt sợ, sau đó nói:
"Thật ra mấy thứ này không phải của tiểu nhân. Tiểu nhân được người nhờ vả, tặng cho cô nương vài món quà an ủi."
"Là ai?"
"Là vị công công suýt nữa đã làm cô nương bị thương ở trên đường ngày đó."
"Công công?" Sở Cẩm Dao sợ tới mức suýt nữa thì đứng lên, Tề Đức Thắng lo lắng gật đầu:
"Chính là ông ấy."
Sở Cẩm Dao hoảng. Nàng nghĩ qua rất nhiều khả năng, nhưng không nghĩ đến khả năng đồ do thái giám hôm đó mình đụng phải đưa tới.
"Nhưng mà..." Sở Cẩm Dao nghĩ mãi mà không hiểu,
"Hôm đó trông ông ấy có vẻ rất kiêu ngạo, sao tự dưng lại tặng mấy món này? Hơn nữa, dù có tặng, cũng không cần phải tặng đồ quý thế chứ?"
Tề Đức Thắng thả lỏng tay:
"Tiểu nhân không biết. Hôm đó, sau khi rời khỏi cửa hàng đi về, tiểu nhân thình lình thấy vị đại nhân nọ xuất hiện trong thư phòng mình. Công công nói ông ấy không tiện ra mặt, cho nên mượn danh nghĩa của tiểu nhân, tặng cho cô nương một vài món đồ chơi nhỏ."
Sở Cẩm Dao thật không biết phải nói gì:
"Đó mà là đồ chơi nhỏ? Không đúng, cái này không quan trọng. Ông ấy sao phải làm thế?"
Tề Đức Thắng lắc đầu;
"Tiểu thư có hỏi nhiều hơn nữa tiểu nhân cũng không biết. Tiểu nhân chỉ là một thương nhân, muốn biết nhiều hơn, tiểu nhân lực bất tòng tâm."
"Cho nên, vải vóc, điền trang kia ông cố ý thêm vào cho ta, cũng là của thái giám?"
Tề Đức Thắng hơi xấu hổ, gật đầu:
"Đương nhiên. Tiểu nhân mà có thôn trang lớn như vậy, chỉ sợ nằm ngủ cũng cười tỉnh. Mức hàng bán ra mỗi ngày của cửa hàng đó rất nhiều, rất khó nói..."
Tề Đức Thắng ý thức được tật xấu của mình lại tái phát, đành phanh lại. Ông ta là thương nhân, thích nhất nói đến mấy thứ đó, nhưng Sở Cẩm Dao là thiên kim Hầu gia, làm sao lại hứng thú với mấy cái đó chứ? Tề Đức Thắng ngừng một lát mới nói:
"Sở tiểu thư, đều đã nói ra hết rồi, vậy tại hạ cũng không cần che che giấu giấu nữa. Ngày ấy, thương khế được đưa cho người không liên quan gì đến Tề gia cả. Tại hạ thấy cửa hàng đó mọi thứ đều đầy đủ, tiểu thư không cần bận tâm, mỗi tháng đúng hạn nhận tiền hoa hồng là được rồi. Tại hạ biết tiểu thư thanh quý, chướng mắt vàng bạ, nhưng nhiều chút tiền bạc bên người, cũng không có hại gì. Tại hạ còn có một yêu cầu quá đáng, ngày sau cửa hàng tiểu thư có nhập hàng, gặp phải Tề gia, còn mong cô nương quan tâm một chút."
Sở Cẩm Dao vội vàng nói:
"Không dám. Việc này trọng đại, ta không dám tự quyết, vẫn nên để phụ thân và tổ mẫu định đoạt. Tề chưởng quầy đừng nói thế."
Tề Đức Thắng thấy Sở Cẩm Dao sinh lòng cảnh giác, rất muốn nói nàng không cần phải như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền