Chương 82
Trong mắt quận vương phi, nói tuyển thư đồng không bằng nói là bà ta chọn người sau này có thể phụ tá, giúp đỡ nữ nhi bà ta. Khi tất yếu có thể làm của hồi môn thay con bà ta sinh hài tử.
Trong lòng quận vương phi, tất nhiên đã xác định là người tên Sở Cẩm Diệu. Về phần người còn lại, bà ta muốn quan sát thêm.
Điều này rất tốt, thư đồng thì nên có dáng vẻ của thư đồng, làm sao có thể át đi phong thái của nữ nhi bà ta được? Còn Sở Cẩm Dao thì ngược lại, cơ hồ đều nằm trong tất cả sự kiêng kị của quận vương phi.
Quận Vương phi cũng không biết, những suy tính của bà hoàn toàn trống đánh xuôi kèn thổi ngược với thực tế, khác một trời một vực.
Quận vương phi ôm lấy Bảo Châu, ánh mắt lóe lóe, nhỏ giọng nói:
"Tâm can bảo bối của nương, con yên tâm. Con sinh ra trên đời này là để hưởng phúc, không phải bận tâm điều gì cả, tất cả đều có nương vì con chuẩn bị thật tốt rồi."
Chuyện thái tử phi hay chuyện của hồi môn đều như vậy.
*
Cùng trong ngày hôm đó, Triệu thị đưa các nữ quyến vội vàng chạy về Thái Nguyên. Lúc này tin tức Tác-ta đánh chiếm biên giời đã rơi vào tai những người ở phủ Trường Hưng Hầu, toàn bộ người trong phủ đều trở nên lộn xộn rối loạn, cũng không ai để ý đến việc Triệu thị thất lễ. Bởi lẽ, cũng may, tin chiến tranh chỉ là truyền tới tiếng gió, dân gian không có rối loạn, trên đường coi như an bình, đợi đến khi đi được nửa đường gặp người phủ Trường Hưng Hầu phái ra tiếp ứng, Triệu thị càng yên tâm.
Trở về phủ, Triệu thị bỏ qua việc thỉnh an Sở lão phu nhân, hoang mang khẩn trương trở về phòng thu thập tư trang.
Sở Cẩm Dao ngồi trong Triều Vân Viện, mới vừa uống được miếng nước, thấy Linh Lung quanh co vòng vèo thăm dò:
"Tiểu thư, chúng ta có nên thu thập viện tử không?"
Sở Cẩm Dao ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Linh Lung, ma ma đứng ngoài và đám người Đinh Hương mắt cũng không chớp mà nhìn chằm chằm nàng.
Tất cả mọi người đều cảm thấy thái tử sẽ không chiến mà chạy. Ít ngày nữa, Thái Nguyên sẽ bị địch nhân đạp dưới gót sắt.
Sở Cẩm Dao buông chén trà, ngồi thẳng, tỉ mỉ quan sát đám người:
"Các ngươi thật sự cho rằng, thái tử sẽ từ tiền tuyến chạy xuống đây? Bi kịch mười ba năm trước sẽ tái diễn lại một lần nữa phải không?"
Nàng vừa dứt câu, Tôn ma ma mỉm cười:
"Không thì sao? Ngay cả tướng quân được trả lương còn không muốn chết một cách vô nghĩa, người ta là thái tử, hoàng tử con cháu của rồng, hậu duệ Thiên Hoàng, còn có thể mong hắn bán mạng thay chúng ta ở tiền tuyến sao?"
Lời của Tôn ma ma không dễ nghe, sao có thể nói thái tử như vậy? Cung ma ma âm thầm nhíu mày, tuy rằng ghét bỏ, nhưng cũng không phản bác:
"Tiểu thư, vào những lúc như thế này không nên ôm may mắn trong lòng, bây giờ sớm chút thu thập tư trang, vài ngày nữa khi chạy trốn càng nhiều hơn một phần sống sót đấy."
Việc liên quan đến tính mạng, ai cũng không có tư cách nói ai. Sở Cẩm Dao không có cách thuyết phục những ma ma, nha hoàn này, nhưng đáy lòng nàng bỗng dâng lên sự kiên trì gần như bướng bỉnh:
"Hắn sẽ không như vậy!"
"Tiểu thư, người nói gì thế?"
"Hắn sẽ không làm như vậy."
Sở Cẩm Dao cũng biết chính mình thật buồn cười. Nàng thậm chí còn không quen thái tử, lại dám trước mặt mọi người ba hoa khoác lác,"Ta tin tưởng hắn sẽ không để vó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền