ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 84. Chương 84

Chương 84

Cung ma ma nói:

"Tiểu thư, cũng sắp đến cuối năm rồi, cũng nên tính đến áo khoác thường rồi. Tiểu thư có ý tưởng gì không?"

"Trong nhà sắp xếp thế nào cứ vậy là được."

Cung ma ma ngẩn ra một chút mới đáp: "Vâng."

Thật ra, với vốn riêng của Sở Cẩm Dao hiện giờ, nàng cứ lấy đại một cuộn vải trong tây phòng là có thể diễm áp quần phương, mấy tỷ muội đều kém sắc hơn. Nhưng mà nàng không làm vậy, vẫn luôn dùng chi phí giống các tỷ muội khác. Cung ma ma nhìn mà cảm thán trong lòng, tuổi này yêu đua đòi, ưa nổi bật lại có thể kiềm chế mình như vậy, có thể thấy được Sở Cẩm Dao là người trầm ổn cẩn trọng. Nhưng cảm thán xong thì lại thấy nuối tiếc, Sở Cẩm Dao đứng ở đấy, tựa như xuân sang muôn hoa rực rỡ, Vân cẩm sáng lạn, gấm hoa đẹp đẽ, nếu nàng mặc lên còn đẹp đến đâu nữa. Có điều, Sở Cẩm Dao vẫn ngại thân phận, nên chưa mặc dù chủ một lần.

Cung ma ma không nói được mình thấy tiếc gì. Chỉ thấy như vậy chẳng khác gì mỹ nhân phủ bụi trần. Ngũ tiểu thư đáng lý không cần kiêng nể gì, nên phủng cao một chút mới đúng.

Cung ma ma không tự chủ nghĩ đến Hoài Lăng vương phủ, đem lòng riêng mà khuyên nhủ:

"Tiểu thư, nếu người thấy ngồi trong phòng thêu áo ngột ngạt, chẳng bằng đến chỗ lão phu nhân đi. Trong viện lão phu nhân có phòng ấm, ấm hơn dùng than nhiều, cũng không có bụi than."

Sở Cẩm Dao làm sao không biết ý của Cung ma ma. Lần trước nàng đến Hoài Lăng Quận vương phủ làm khách, sau đó nhận được tin Tác-ta kéo quân sang nên hai nhà đều hoảng loạn, không có tâm trạng đâu tính chuyện khác. Bây giờ chiến cuộc đã ổn định, những chuyện tạm gác lại mùa thu nọ, đã có thể thương lượng tiếp rồi.

Ví dụ như, chuyện thư đồng của huyện chúa.

Sâu trong lòng Sở Cẩm Dao muốn bỏ việc làm thư đồng, nhưng nàng không muốn làm hư tình trạng hiện giờ, cũng không thể thay đổi chuyện gì. Vì vậy Sở Cẩm Dao dần dần thành không chủ động nhắc đến, cũng không làm gì, chính là không có hứng thú gì.

Cung ma ma không biết vì sao Ngũ tiểu thư chẳng mặn mà gì với chuyện thư đồng, người khác không nhắc đến, nàng sẽ không đi, giống như có phần chống cự... Bà lắc đầu, bỏ lý do vớ vẫn này đi, vẫn tiếp tục khuyên nhủ tận tình:

"Tiểu thư, năm nay người đã mười bốn, nên tính cho mình đi thôi."

Nàng làm sao mà không hiểu. Tháng Giêng quay về Trường Hưng Hầu phủ, chớp mắt đã một năm trôi qua. Sang năm, nàng đã tròn mười bốn tuổi.

Sở Cẩm Dao đứng dậy, nói:

"Được rồi, để ta đến gặp tổ mẫu."

Cung ma ma vui mừng khôn xiết, vội vàng cười đồng ý:

"Được rồi, lão nô giúp tiểu thư lấy áo choàng."

Sở Cẩm Dao phủ thêm một lớp áo choàng lông trắng, cổ tay và ống tay điểm xuyến lông tơ. Bên trong mặc áo ngắn cân xứng màu hồng, bên dưới mặc váy mã điện màu xanh, trên váy thêu một nhành lan. Sở Cẩm Dao mang thêm bao tay lông thỏ, chỉ thấy được một đoạn áo hồng nhỏ.

Cùng lúc ấy, Kết Ngạnh vâng dạ, ôm kim chỉ vào lòng, vừa định ra ngoài thì nhìn thấy cửa sổ phòng Sở Cẩm Dao đang mở toang. Nàng nhăn mày, chỉ vào cửa sổ hỏi:

"Ai mở cửa đây? Tiểu thư đang ngồi thêu, mở cửa sổ làm tiểu thư ốm thì sao?"

"Là ta mở. Ta sợ trong phòng đốt than ngột, nên mới tự mở ra để thoáng gió."

Kết Ngạnh tiến lên khép cửa lại, khi nàng đóng cửa, thấy mấy bà tử còn đang ngồi trên lan

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip