ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 86. Chương 86

Chương 86

Sở Cẩm Dao dẫn theo Linh Lung về phòng, đốt một chậu than lớn, rồi mới bảo nàng ấy gọi mấy nha hoàn khác đi vào. Vào đông trời tối sớm, cần phải làm y phục nhanh.

Đinh Hương đem sọt kim chỉ đến, Kết Ngạnh giúp Sở Cẩm Dao bung vải dệt, bọn nha hoàn ríu rít nói:

"Tiểu thư, đây là sa tanh sao? Có phải là loại cống phẩm của hoàng gia, thiên kim khó cầu không?"

Tôn ma ma đứng xa liếc mắt một cái, tấm tắc thở dài:

"Sa tanh tốt như vậy, nhưng chỉ làm xiêm y thôi. Loại vải này chỉ có thể làm áo khoác mặc một lần rồi không mặc được nữa, thật lãng phí, mặc trên người cũng chẳng may mắn."

Kết Ngạnh nghe vậy, gần như quay đầu trừng mắt, đẩy vai Tôn ma ma ra ngoài:

"Bà đi nghỉ chút đi, ngày lành tháng tốt như vậy quản miệng mình tốt vào."

Tôn ma ma bị một nha hoàn chống đối, khí thế suy giảm, trừng mắt nhìn Kết Ngạnh, nhưng Kết Ngạnh cũng không chịu thua mà liếc lại.

Lúc này, Linh Lung mới nói một câu:

"Cung ma ma, ma ma có rảnh không, con muốn hỏi chuyện."

Nghe thấy tên của Cung ma ma, Tôn ma ma mới nhún nhường. Bà ta nhìn thấy Kết Ngạnh cười đắc ý, phun nước miếng một cái rồi quay người hất rèm ra ngoài.

Còn trong phòng, bọn nha hoàn vây quanh người Sở Cẩm Dao, ríu rít hỏi han. Sở Cẩm Dao không rảnh đáp lời, Đinh Hương nhìn thấy nàng bận rộn không khỏi lắc đầu.

Cô nàng cảm thấy, vải dệt này hơi già, còn không bằng vải của tiểu thư. Đinh Hương biết điều không dám nói nhiều. Một năm nay, cô nàng dần dần lấy được sự tín nhiệm của Sở Cẩm Dao, nên khi đến tây phòng xem mấy rương Thang công công đem đến, Sở Cẩm Dao cũng mang theo Đinh Hương. Đinh Hương thấy vốn riêng của Sở Cẩm Dao mới thấy mở mang tầm mắt. Bây giờ Sở lão phu nhân cho mấy cuộn vải này, cô nàng mới cảm thấy vải già quá, không đa dạng mới mẻ gì cả.

Thật ra, Sở Cẩm Dao cũng thấy vậy. Có lẽ vải này là của hồi môn của Sở lão phu nhân hoặc tồn kho gì đó, chỉ vì quá quý, không biết quý mấy năm rồi, vẫn cất ở đáy hòm không lấy ra để bảo toàn giá trị. Vì vậy mới trở nên lỗi thời. Có lẽ lão phu nhân cũng không ngờ, vốn riêng của Sở Cẩm Dao có tầm mấy rương vải dệt, mà trong đó toàn là Vân cẩm, Đoạn hoa, sa tanh dệt kim như vậy.

Có thứ khác so sánh, nên mới biết cao thấp thế nào. Nhưng đây là của Lão phu nhân thưởng, dọc đường rất nhiều người thấy rồi, cho dù làm gì đi nữa, Sở Cẩm Dao vẫn phải mặc một lần để mọi người nhìn thấy. Lão phu nhân cũng từng ra hiệu với nàng, nên Sở Cẩm Dao càng phải giấu tài đi, không được lộ ra sơ hở nào. Lúc nàng chưa có địa bàn của mình, đừng làm những chuyện khiến người nghi kỵ thì hơn. Cho nên, mấy vải vóc nọ, nàng vẫn phải tiếp tục giấu đi.

Đồ lão phu nhân cất lâu, khó tránh khỏi màu sắc hơi tục, là màu đỏ rực rỡ, hoa văn cũng thêu hoa. Sở Cẩm Dao cắt nguyên liệu thành sáu miếng, tạo thành một chiếc váy mã diện, nhưng mà vải thật sự quá nổi bật. Sở Cẩm Dao không dám mặc một váy đỏ thẫm ra ngoài, đành phải lấy Vân Cẩm màu trắng cắt thành một áo ngắn phối vào.

Ban đầu Sở Cẩm Dao nhìn thấy Vân cẩm trắng hoa tím này, Tần Nghi còn ở bên cạnh nàng. Nàng nhớ, chỉ vì mình làm xước vải, đêm về mới buồn đến khóc, khiến Tần Nghi không nhịn được nữa mới lên tiếng dọa nàng. Nàng còn nhớ khi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip