Chương 90
Nha hoàn nọ kéo tay Sở Cẩm Dao, trong lòng chỉ nghĩ một tiểu thư khuê các được nuông chiều từ bé, một trận gió thổi có thể bay, thì mạnh được bao nhiêu? Chỉ là không ngờ Sở Cẩm Dao mà nghiêm túc, cánh tay rất có lực, vậy mà kéo nha hoàn lê vài bước.
Nha hoàn trông rất khiếp đảm, còn Sở Cẩm Dao hơi ghét bỏ cô nàng:
"Yếu như vậy còn muốn ép người khác làm chuyện xấu à? Thật đáng xấu hổ."
Sở Cẩm Dao vùng ra khỏi sự khống chế của cô nàng, xoay người bỏ đi.
Nha hoàn khó xử đứng yên tại chỗ, trơ mắt nhìn Sở Cẩm Dao rời đi. Cô nàng cũng muốn kéo Sở Cẩm Dao về lắm nhưng đối phương mạnh quá, không làm gì được. Theo kế hoạch thì là Sở Cẩm Dao không nghe lời sẽ kéo thẳng đi, có điều không ai nói đến trường hợp không kéo đi được thì phải làm sao. Sức lực của Sở Cẩm Dao không hề yếu ớt như các tiểu thư khác, ai kéo ai còn chưa biết đâu.
Nha hoàn nghiến răng, dứt khoát không thèm để ý, vén váy chạy ra sau tìm chủ tử để hội ý.
Còn Sở Cẩm Dao sau khi cắt đuôi xong, cũng không quan tâm góc váy ướt nữa, muốn quay về nơi tổ chức tiệc, hoặc nơi có nhiều người cũng được. Xem ra, hôm nay có nhiều người nhắm vào nàng, bây giờ cạnh Sở Cẩm Dao không có ai, trong sân lại chẳng có người nào, nếu có chuyện gì xảy ra nàng đúng là hết đường chối cãi.
Sở Cẩm Dao sốt ruột muốn về lại yến tiệc, nhưng mà càng nóng nảy càng hỏng việc, nàng đi vài vòng rồi ngừng lại. Nàng lại lạc đường mất rồi.
Bây giờ thì tốt rồi, đừng nói nàng, cho dù người ở sau bày trò cũng đừng hòng tìm thấy nàng luôn.
Cùng lúc đó, trên đỉnh một phòng cao, có nam tử mặc y phục đỏ đứng cạnh cửa sổ, ngón tay gõ nhẹ trên bệ cửa thành tiếng vang nho nhỏ. Người hầu bên cạnh mặc áo xanh bên cạnh cũng hạ mình xuống, nhìn tiểu thư váy đỏ bên dưới đang vòng vèo trong sân. Gió thổi rung cây, mang theo gió lạnh thấm xương, người hầu rụt cổ, nhịn không được hỏi:
"Gia, người đang nhìn gì vậy?"
"Ta đang xem nàng phải mất bao lâu mới tìm được đường ra ngoài."
Nam tử trẻ tuổi hơi mỉm cười:
"Xem ra ta đánh giá cao nàng rồi, nàng không tìm được đường."
Tiểu Lâm Tử nhìn sang, thật sự không hiểu nổi, chủ tử nhà mình đứng nửa ngày trong gió lạnh, chỉ vì muốn nhìn một tiểu thư tìm đường?
Nhưng mà Tiểu Lâm Tử còn chưa nghĩ thấu đáo, đã thấy chủ tử nhà mình chỉ tay. Cổ tay áo bằng ngọc, ngón tay nọ thon dài cân xứng, chỉ cậu:
"Ngươi ra ngoài, dẫn nàng ra đi."
Tiểu Lâm Tử hơi khiếp đảm mở to mắt:
"Gia, người nói nô sao?"
"Sao? Không muốn đi?"
"Nô không dám."
Tiểu Lâm Tử cúi đầu nhận mệnh, cứ thế lui ra. Sau khi ra ngoài, cậu lặng lẽ đưa tay áo chấm mồ hôi.
Gia của họ đúng là trời sinh vì vương, hỉ nộ ái ố sâu không lường được, từ sau khi rời chiến trường, tính cách ấy càng lúc càng khó dò.
Sau khi đuổi người xong, thiếu niên nọ mới nhìn về hướng cửa sổ quan sát cô nương nhỏ đang bay tới bay lui không biết đường ra, vô thức mỉm cười:
"Nàng vẫn xác định phương hướng kém như vậy."
Sở Cẩm Dao đi một hồi, cuối cùng phải thừa nhận mình vừa đi một vòng.
Nàng hơi ủ ê, nơi này chẳng có bóng ma nào, bây giờ phải làm sao đây? Nói đến cũng lạ, mặc dù là hoa viên hơi hoang vu, nhưng không đến nỗi không có lấy một người hầu chứ? Vì sao xung quanh đây không thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền