Chương 1086 : Ta có một kế 1
Chiến trường.
Vĩnh Hằng và Thần Chủ sau khi nói chuyện phiếm xong, lại trở về bầu không khí ngượng ngùng như cũ.
Vĩnh Hằng dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, không muốn để ý đến Thần Chủ.
Còn Thần Chủ thì đang suy ngẫm lời nói vừa rồi của Vĩnh Hằng, trong lòng cũng có chuyện.
Bầu không khí im lặng kéo dài suốt ba ngày.
Mãi đến ngày thứ ba Vĩnh Hằng và Thần Chủ đến chiến trường, mới lại có người đến chiến trường...
Khí tức dữ dội từ xa đến gần.
Vô số xúc tu khổng lồ chui ra từ trong sương mù, sau đó như chạy trốn mà lao vào!
Trên đường đi của chúng, tiếng gầm của Ách thú mơ hồ vang lên nhưng lại nhanh chóng lắng xuống - Ách thú dường như không muốn vào chiến trường.
Bạo quân Thiên Miên bị thương nặng thở hổn hển, miệng lớn há ra, phun ra mười mấy ma vật Tà thần trung cấp.
Những con ma vật có hình dạng khác nhau, hình thù dữ tợn nhưng lúc này, trên mặt chúng đều mang cùng một biểu cảm - đó là thoát chết...
"Ra rồi ra rồi!!"
"May quá! May quá!!"
"Đại nhân Thiên Miên thực lực siêu quần, ta biết ngài ấy có thể mở đường sống cho chúng ta mà!!"
So với đám đàn em vô cùng phấn khích, bạo quân Thiên Miên người tỉnh táo nhất.
Trải nghiệm ở Vực Tận Thế không cần phải nói nhiều - bản thân hắn ta cũng không phải đến vì nơi thần Hi Vọng ngã xuống.
Sau khi vào sương mù không lâu, bạo quân Thiên Miên và đoàn xe Tử Vong tách ra, trong lúc đi dạo lại gặp một số ma vật của đoàn xe Tử Vong- thế là lập thành đội.
Sau đó là cuộc tấn công của Ách thú.
Với năng lực của bạo quân Thiên Miên, Ách thú thực sự gây ra rất nhiều phiền phức cho hắn ta- hắn ta xử lý một con Ách thú đã phải dùng hết toàn bộ bản lĩnh.
Đến lúc này, bạo quân Thiên Miên đã có ý định bỏ chạy.
Nhưng đáng tiếc ở Vực Tận Thế, phương hướng là một vấn đề lớn, bạo quân Thiên Miên chạy mãi chạy mãi, thế là mơ mơ hồ hồ chạy vào chiến trường...
Đôi mắt nhỏ trên xúc tu đảo loạn trái phải.
Bạo quân Thiên Miên nhìn Vĩnh Hằng, lại nhìn Thần Chủ.
Không chọc nổi không chọc nổi...
Bạo quân Thiên Miên dứt khoát thôn phệ đám đàn em của mình, sau đó co lại thành một cục, tỏ ra vô hại.
Cảnh này khiến Vĩnh Hằng buồn cười.
Hắn ta lắc đầu, cũng không muốn để ý đến ma vật nhỏ biết người biết ta này.
...
Lại nửa ngày sau.
Trong sương mù lại vang lên tiếng bước chân.
Ba bóng người lần lượt đi ra từ Vực Tận Thế, chính là Thảm Họa, Ảnh Tử và Hi Vọng.
Tình trạng của ba người không tệ - dù sao cũng có Thảm Họa che chở, cường độ và tần suất tấn công của Ách thú đều ít hơn rất nhiều.
Đến chiến trường, ba người nhìn trái nhìn phải, sau khi trao đổi một hồi, liền cùng nhau đến một góc nào đó cách xa Thần Chủ và Vĩnh Hằng.
Đứng im không nhúc nhích.
...
Khoảng một ngày sau.
Tiếng bước chân lại vang lên trong sương mù.
Một người đàn ông toàn thân mặc giáp vàng, mặt đầy chính khí, dẫn theo ba con mèo lớn mèo nhỏ từ Vực Tận Thế đến chiến trường.
Chính Nghĩa.
Lúc này, tình trạng của Chính Nghĩa lại không tệ - giáp vàng nhuốm máu nhưng ý chí chiến đấu vẫn hừng hực.
Có thể thấy, mặc dù anh ta đã bị Ách thú tấn công nhưng cường độ dường như không quá mạnh.
Điều này có thể giải thích bằng may mắn.
Nhưng còn có một câu trả lời đơn giản và trực quan hơn.
Vừa mới đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền