ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Chơi Số 4

Chương 56. Tế đàn 1

Chương 56 : Tế đàn 1

U hồn hơi mờ ảo, hai mắt đỏ ngầu.

Nó lao thẳng về phía Lục Minh như thể tìm thấy kẻ thù không đội trời chung.

Gió lạnh ập đến, Cao Nghĩa Thịnh và Susan chỉ cảm thấy lạnh toát sống lưng, lông tóc dựng ngược, nhưng căn bản không nhìn thấy được hình dáng của U hồn.

Nhưng Lục Minh có thể nhìn thấy...

Hắn có thể nhìn thấy, chỉ sau một vòng thăm dò lầu ba thì trên thân U hồn này đã xuất hiện lít nha lít nhít những điểm sáng màu xanh lục, giống như cỏ vậy, mang theo sức sống mãnh liệt.

Năng lực Cộng linh tạo dựng mối liên kết với U hồn lúc này giống như bị ánh sáng màu xanh lục đó ngăn cản, mặc cho Lục Minh gọi thế nào cũng không đánh thức được ý thức của U hồn!

U hồn mất khống chế!

Đây là lần đầu tiên trong đời Lục Minh đụng phải chuyện kỳ quái này.

Không đợi Lục Minh quan sát thêm, Âm ảnh sau lưng Lục Minh lập tức phun trào.

Một chiếc vuốt đen sắc nhọn bất ngờ vung ra, đập mạnh vào đầu U hồn đã phản phệ.

“Rầm!”

Tiếng động này như xuyên thẳng vào linh hồn, khiến đầu óc Cao Nghĩa Thịnh và Susan choáng váng.

U hồn kia cũng loạng choạng một cái, lập tức bị quỷ trảo tóm lại, hung hăng lôi vào trong Ảnh Tử của Lục Minh.

Tiếng nhai nuốt nhỏ đến mức khó mà nhận ra vang lên từ bên trong Ảnh Tử, nhưng cũng nhanh chóng biến mất không chút tăm tích.

Mọi chuyện diễn ra nhanh như chớp, đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Mãi đến khi mọi thứ lắng xuống, Lục Minh mới ngẩng đầu nhìn những người khác.

"Trên đó có một tế đàn."

Năng lực cộng linh cho phép Lục Minh nhìn thấy những gì U hồn nhìn thấy, hiểu được những gì U hồn tra được.

Cũng bởi vậy, trước khi U hồn mất kiểm soát, Lục Minh đã nhìn thấy được cảnh tượng trên lầu các.

Trống rỗng, ngoại trừ một tế đàn, không có gì khác...

...

Ba người một chó đều im lặng.

Một lúc sau, Cao Nghĩa Thịnh vẫn khàn giọng lên tiếng.

"Thứ đó rất nguy hiểm phải không..."

Không nghi ngờ gì nữa.

Rất nguy hiểm.

Đến U hồn nhìn thấy tế đàn còn mất khống chế nữa là con người.

Con người nhìn thấy tế đàn, có lẽ sẽ gặp phải tình huống còn khủng khiếp hơn.

"Nhưng chúng ta không còn cách nào khác, phải không?"

Susan do dự lên tiếng, Hi Vọng cũng phụ họa sủa hai tiếng.

Đúng vậy, không còn cách nào khác.

Ngoài việc xem tế đàn là thứ gì, mọi người hầu như không còn đường sống nào khác.

"Tôi..."

Cao Nghĩa Thịnh mở miệng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng Lục Minh lại xua tay.

"Để tôi đi."

Cao Nghĩa Thịnh chỉ là một người bình thường, anh ta đi thì chắc chắn chỉ có một kết cục, là chưa nhìn thấy cái gì thì đã chết rồi.

Nếu vậy, thà để Lục Minh đích thân đi tìm hiểu.

Cao Nghĩa Thịnh lại im lặng.

Dần dần, hốc mắt anh ta đỏ hoe, khóe miệng mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng lại do dự mãi, cuối cùng không nói nên lời.

Những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má, khiến Susan im lặng, Lục Minh ???

Không phải chứ, anh ta khóc lóc cái gì vậy?

Khóc tang à?

Lục Minh khó hiểu dời tầm mắt, từng bước đi lên cầu thang.

Hi Vọng bám sát phía sau.

...

Càng lên lầu ba thì mùi hương cây cỏ thơm mát càng nồng đậm.

Lục Minh có thể chắc chắn, mùi hương này không có gì tốt cả.

Hắn chậm rãi đi lên cầu thang.

Phía sau, Susan dìu Cao Nghĩa Thịnh đang suy sụp tinh thần nhìn lên, Hi Vọng thì vẫn một mực bám theo Lục Minh.

"Gâu gâu gâu."

Hi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip