Chương 72 : Người sống và người chết 2
"Tình hình của Dick thế nào rồi?"
Đặng Khải bình tĩnh nói:
"Mặc theo số phận."
Đây không phải là anh ta nói.
Mà là nguyên văn lời của bác sĩ.
Loại tình trạng vết thương này nếu muốn cứu sống thì phải xem số phận.
Chờ đợi là điều khó chịu nhất.
Mãi đến vài giờ sau, cửa phòng cấp cứu mới được mở ra, bác sĩ chủ trị tháo khẩu trang, gật đầu với mọi người.
"Coi như may mắn."
Ngay lập tức, mọi người đều reo hò, ngay cả khóe miệng Lục Minh cũng thoáng nở nụ cười.
....
Nhà máy bỏ hoang.
Xe cấp cứu đã đến.
Nhưng nơi đây đã không còn bóng dáng của Rubio.
Bên trong nhà máy.
Vị trí của Oscar.
Bên tai Oscar đột nhiên vang lên tiếng bước chân nặng nề - thậm chí âm thanh này còn đánh thức Oscar ra khỏi trạng thái hôn mê.
Khuôn mặt anh ta đầy vẻ kinh hoàng.
Anh ta gào lên.
"Lại đến nữa! Lại đến nữa!? Còn chưa kết thúc sao! Cho tôi được chết một cách thoải mái đi đại ca!"
Trước có tiên vuốt ve đỉnh đầu.
Sau là con trai cắn đầu.
Sau đó lại là trận chiến Ác linh.
Cộng thêm bị quỷ khí trùng kích.
Mọi chuyện xảy ra tối nay khiến tam quan của Oscar sụp đổ, dường như ngay cả thần kinh cũng có vấn đề.
Cho đến khi tiếng bước chân dừng lại.
Oscar mở mắt.
Anh ta nhìn thấy... Đôi bàn chân to lông xù, và thứ mọc trên bàn chân to đó, không biết là lông chân hay là bông lúa mạch.
Tiếng hít thở nặng nề ồ ồ vang lên bên tai Oscar.
"Yên tâm đi, lần này, ta sẽ đích thân cho ngươi được chết thoải mái."
Âm thanh rơi xuống.
Mùi hôi thối xộc vào mặt!
Tiếng kêu thảm thiết, tiếng nhai nuốt.
Tiếng nuốt, mơ hồ có tiếng cây cối đâm chồi nảy lộc.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra trong nhà máy đêm đó.
....
Mười ngày sau.
Thị trấn Hải Phong.
Sự yên bình tĩnh lặng vẫn là chủ đạo của thị trấn Hải Phong.
Như trước kia.
Gió biển hơi mặn thổi tới.
Ánh nắng ấm áp chiếu xuống, rơi trên khuôn mặt của Hi Vọng và Lục Minh.
Bên cạnh, Đặng Khải đẩy xe lăn, sóng vai đi cùng Susan, Cao Nghĩa Thịnh, ống quần của Dick trên xe lăn trống rỗng, anh ta ngậm thuốc lá, trông có vẻ đã khôi phục sức sống trở lại.
Phía sau xe lăn, Đặng Khải lẩm bẩm "Bác sĩ nói bây giờ anh không được hút thuốc" gì đó, nhưng Dick lại không quan tâm.
Anh ta hút hết điếu này đến điếu khác, nhìn ra biển, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Cho đến khi bên tai truyền đến tiếng nói.
"Lần này trở về, chắc là giải ngũ rồi nhỉ?"
Cao Nghĩa Thịnh nhìn Dick, cười tủm tỉm hỏi.
Dick nghe xong, cổ tay khẽ run lên.
Im lặng một lúc, anh ta mới lên tiếng.
"Chân tôi còn cứu được không?"
"Hẳn là không có vấn đề gì đâu."
Tuy Cao Nghĩa Thịnh là nhân viên văn phòng, nhưng cấp bậc trong Cục an ninh khá cao. Anh ta nói không có vấn đề, thì khả năng cao là không có vấn đề.
Một tổ chức như Cục an ninh chắc chắn sẽ có một số công nghệ đen —— cho dù không có, thì chẳng phải là vẫn còn hệ thống phó bản toàn cầu sao.
Vừa dứt lời, Dick liền dập tắt điếu thuốc.
Anh ta quay đầu lại, khuôn mặt xấu xí nở nụ cười sảng khoái, hào sảng.
"Thế thì ông đây giải ngũ cái gì chứ! Ông đây vẫn còn đánh được, Đặng Khải và Susan vẫn đang chiến đấu, tôi không muốn làm kẻ đào ngũ."
Lời của Dick khiến mọi người phá lên cười.
Chỉ có Lục Minh nhìn Dick, dương như mơ hồ thấy được một quầng sáng lập lòe trước ngực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền