Chương 103: An Quốc Sách (2)
Điểm này rất đơn giản, thẳng thắn nói một câu, lấy của dân dùng lại cho dân.
Có một câu nói cũ rất hay. Muốn giàu thì phải sửa đường trước, sửa đường xong thì buôn bán sẽ phát đạt. Nhưng mà, phí sửa đường, ai bỏ ra đây?
Phủ nha ra tiền sao?
Những phủ nha có tiền thì có thể đấy, vậy còn phủ nha không có tiền thì phải làm sao?
Mọi người cùng nhau bỏ ra?
Điều này thực tế sao? Chắc chắn là phi thực tế, trước hết, không nói đến chuyện mọi người có thể đồng lòng cùng nhau hay không, cho dù có chung một tấm lòng đi chăng nữa, vậy thì lại phát sinh thêm một vấn đề nữa.
Nhà ta không buôn bán, sao ta phải sửa đường?
Nhà ta nghèo ta không bỏ nổi tiền, nhưng sửa đường thì ta nhất định phải chiếm lợi ích trong đó.
Những nghi kị lẫn nhau nơing tầng chót của bách tính thời cổ đại thường được quy kết ra bốn chữ, tầm nhìn hạn hẹp.
Những người vì lời thêm một văn tiền mà đánh nhau cũng không ít.
Có người nhất định sẽ nghĩ đến chiếm lợi lộc, cũng có người chắc chắn sẽ nổi giận.
Nhưng mà đối với người bản địa nơi đó mà nói, đối với một quốc gia mà nói, sự tức tối này có ý nghĩa gì chứ?
Không có ý nghĩa gì cả.
Nhưng nếu như để đế vương đương triều phụ trách sửa đường.
Quốc gia sẽ không quan tâm xem ai chiếm lợi ai không được lợi. Dù sao đều là con dân Đại Ngụy, ngươi có muốn phá hay làm cá mặn thì cũng tùy ngươi, dù sao không phải tất cả mọi người ai cũng đều giống như ngươi.
Mà vương triều Đại Ngụy đem ngân lượng của bách tính cho phủ nha vay, sửa đường xây dựng, lợi tức không cao, cũng cho ngươi một khoảng thời gian đầy đủ. Chờ đến khi kinh tế địa phương phát triển rồi thì lại lấy khoản mà phủ nha thu được rồi từ từ trả lại.
Đây chính là một trong những giải thích cho câu lấy của người dân dùng cho người dân.
Từng trang từng trang giấy trắng đều được Hứa Thanh Tiêu viết đến đầy ắp.
Đến cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu càng viết càng kích động, càng viết mạch suy nghĩ càng khoáng đạt.
Một canh giờ sau.
Cuối cùng thì Hứa Thanh Tiêu cũng đã viết xong.
Hắn hít sâu một hơi.
Sau đó chậm rãi đặt bút.
‘Học sinh cho rằng, dân lấy ăn làm gốc, nước lấy dân làm trời. Dân giàu thì nước mạnh, nhưng nước giàu thì dân càng giàu hơn. Dân nghèo thì nước suy, nước nghèo thì vận không thông, sách này là An quốc chi sách, tiền trang Đại Ngụy, lợi ngay lúc này, công đến thiên thu, lợi cho vua đời sau, phúc bách tính muôn đời.’
‘Học sinh, Hứa Thanh Tiêu, bài thi phủ phủ Nam Dự.’
Viết đến đây.
An quốc sách kết thúc, trước sau tổng cộng hai mươi bảy trang giấy, viết trọn vẹn hơn một vạn chữ.
Hứa Thanh Tiêu thở ra một hơi thật dài.
Thời điểm đặt bút xuống.
Ngay khoảnh khắc này.
Giữa khoảng không mênh mông.
Xuất hiện dị biến.
Trường thi Nam Dự.
Ngay sau khi Hứa Thanh Tiêu đặt bút xuống.
Đột nhiên có hiện tượng lạ thường xảy ra.
Là gió.
Gió lớn xoáy tới, thổi tan những đám mây trắng vốn cũng không nhiều trên bầu trời kia.
Từng trang giấy trắng bị gió thổ bay xì xào lay động.
Rất nhanh sau đó, giấy trắng của nhiều người bị gió thổi bay, những người đọc sách này lập tức đứng dậy nhặt lấy, hơi sợ hãi.
Văn chương bọn họ khổ cực lắm mới viết ra được, nếu như bị hư hại vậy thì phiền phức rồi.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Triệu Nguyên đứng dậy, ông nhìn lên trên bầu trời, không có tà ma, nhưng vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền