Chương 105: An Quốc Chi Sách, Văn Cung Ngũ Hưởng (2)
Tề phu tử và Trần phu tử trước sau mở miệng, bọn họ phỏng đoán rất chính xác, chỉ là, lúc họ nói có vẻ rất bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng đã sớm gợn lên hàng ngàn cơn sóng.
“Trước đó có thiên cổ tuyệt từ, sau lại có tuyệt thế văn chương, Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ, quả nhiên ngoại hiệu này không sai chút nào, người này, ta nhất định phải bồi dưỡng cho thật tốt, để Đại Ngụy ta lại có thêm một vị Thánh nhân.”
Lưu phu tử mở miệng. Đương nhiên Thánh nhân trong miệng ông ấy chỉ là một loại ví von mà thôi, Á Thánh thì cũng là thánh, Bán Thánh thì cũng là thánh, đương nhiên, Thánh nhân cũng là thánh.
Chỉ là, Lưu phu tử vừa nói xong thì Tề phu tử và Trần phu tử lại không phục.
“Lưu phu tử, không phải ngươi nói là sẽ không tranh sao?”
“Đúng vậy, Lưu phu tử, không phải ngươi đã nói sẽ không tranh hay sao? Lật lọng à, vậy thì còn là quân tử gì chứ?”
Hai người có chút khó chịu. Trước đó đã nói sẽ không tranh, bây giờ nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu tài cao như thế lại đổi ý à? Ngươi có còn là quân tử hay không?
Lưu phu tử quét mắt nhìn qua hai người một chút, sau đó chậm rãi nói:
“Đại tài như thế, cho dù có mang tiếng xấu ta cũng phải dốc lòng bồi dưỡng. Bây giờ ta sẽ viết thư nói chuyện này cho lão sư biết, nếu như hai vị đã cảm thấy ta không phải là quân tử vậy thì cứ coi như cho ta làm tiểu nhân một lần đi.”
Lưu phu tử không thèm để ý bọn hắn.
Không phải quân tử thì không phải là quân tử.
Loại đại tài này ở ngay trước mắt, muốn ta bỏ qua à? Ta cũng đâu phải là tên ngốc?
“Được, nếu như Lưu phu tử đã không biết xấu hổ, vậy thì ta đây cũng không cần quân tử làm gì, ta sẽ cùng một phe với Tề huynh, chèn ép lão thất phu này, không để cho ông ta viết được thư.”
Trần phu tử giận giữ quát, gọi thêm Tề phu tử, hai người trực tiếp động thủ, không để Lưu phu tử viết được thư.
“Ba vị phu tử, còn có người đấy, chớ có làm như vậy, mất hết thân phận.”
Lý Quảng Tân ở một bên nhìn thấy mọi chuyện như vậy thì lập tức mở miệng, dù sao chung quanh cũng có rất nhiều người đang đứng nhìn, không sợ làm ra chuyện xấu hổ à?
“Ngươi chỉ là một tên vũ phu, có tư cách gì mà tham dự chuyện của người đọc sách chúng ta, ở đây không có chuyện của ngươi, đứng qua một bên nhìn đi.”
“Đúng vậy, chỉ là một tên vũ phu, cũng xứng luận văn đạo sao?”
Tề phu tử và Trần phu tử thật sự rất tức giận, trực tiếp động thủ, cũng mặc kệ là xung quanh có người hay không, dù sao thì tuyệt đối cũng không để cho Lưu phu tử viết xong lá thư. Nếu như lá thư kia được viết xong thì Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ không còn chút quan hệ nào với bọn ông nữa.
Về phần Lý Quảng Tân, ông ta có ý tốt khuyên can nhưng kết quả đổi được lại là một trận mắng, Lý Quảng Tân ngay lập tức bước sang bên cạnh vài bước, bên ngoài thì ngượng ngùng cười nhưng trong lòng lại âm thầm cắn răng.
“Hâm nhi. Cố gắng thi đậu cho ta , sau này trở thành đại Nho, chọc tức chết ba lão già này cho cha.”
Lý Quảng Tân duy trì vẻ bình thản. Có câu nói, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Mà bên trong viện phủ.
Sau khi Văn trì được lấp đầy.
Hứa Thanh Tiêu cũng chính thức bước vào vòng bát phẩm.
Nho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền