ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Đọc Sách Đại Ngụy

Chương 107. Phẩm Văn Khí (2)

Chương 107: Phẩm Văn Khí (2)

Thiên Địa Văn Cung.

Hứa Thanh Tiêu đi vào bên trong đại điện, lúc này Triều Ca cũng không diễn hóa thành bản tôn mà chỉ hóa thành pho tượng đứng đó.

Có lẽ y còn đang suy nghĩ về trí nhớ của mình.

Hứa Thanh Tiêu cũng không có đánh thức y mà nhảy một phát vào Văn trì.

Tấn thăng bát phẩm.

Hứa Thanh Tiêu cần khắc ấn văn chương thi từ lên cơ thể.

Thập phẩm Chính Khí ca.

Cửu phẩm Mãn Giang Hồng.

Bát phẩm, lúc trước Hứa Thanh Tiêu đã nghĩ xong rồi, nhưng bây giờ chỉ dựa vào văn chương nhập phẩm, Hứa Thanh Tiêu chỉ có thể từ bỏ.

Khắc ấn văn chương trong cơ thể, tốt ở chỗ nào thì tạm thời Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa biết.

Hứa Thanh Tiêu có không ít thiên cổ thi từ, nhưng hắn vào bát phẩm dựa vào văn chương trị quốc, suy nghĩ một hồi, Hứa Thanh Tiêu nghĩ vẫn nên khắc thi từ hợp với tình hình thì hơn.

Khắc cho bát phẩm, không phải thi từ, cũng không phải văn chương, mà là khúc.

‘Sơn pha dương, Đồng Quan hoàn cổ.’

Chỉ nhìn cái tên này thôi thì có lẽ rất nhiều người không hiểu, nhưng mà trong đó lại có một câu văn cực kỳ kinh điển, có thể nói là một bút vẽ rồng thêm mắt.

“Hưng, bách tính khổ, vong, bách tính khổ.”

Phù hợp với chủ đề văn chương của mình.

Vương triều trong thiên hạ, thịnh thế cũng vậy, xuống dốc cũng vậy, người khổ chung quy vẫn là bách tính trong thiên hạ.

Bát phẩm tu thân, Hứa Thanh Tiêu dùng sự khó khăn của thiên hạ chúng sinh để nhắc nhở, thời thời khắc khắc đều nhắc nhở mình không được quên cái tâm ban đầu của người đọc sách.

Cứ như vậy, Hứa Thanh Tiêu dẫn khí khắc ấn.

Khắc ấn văn chương.

Luồng Hạo nhiên chính khí khủng khiếp càn quét toàn bộ Văn Cung.

Chỉ trong chốc lát, Văn Cung truyền đến tiếng vang đinh tai nhứt óc.

Nhưng mà tâm của Hứa Thanh Tiêu lại vô cùng tập trung, một lòng khắc ấn văn chương, không phát hiện ra bất cứ điều gì.

Sau khi khắc ấn văn chương xong, tất cả Hạo nhiên chính khí vào thời khắc này đều ngưng tụ lại, hóa thành một chiếc chuông cổ màu xanh.

Bên trên chuông có điêu khắc vương triều hưng suy, bách tính hưng suy.

Đây chính là Văn khí bát phẩm.

Lần này không cần mình quan tưởng cũng có thể tự động ngưng tụ mà thành.

Chỉ trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu liền biết, đề mà mình chọn là đúng.

Cũng vào lúc này, không đợi Hứa Thanh Tiêu cẩn thận quan sát Văn khí.

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Ta nhớ ra rồi.”

“Ta nhớ ra rồi.”

“Cuối cùng ta cũng nhớ ra rồi.”

Một loạt âm thanh kích động vang lên, Hứa Thanh Tiêu cũng kích động lên.

Đây là giọng nói của Triều Ca.

Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng đứng dậy, leo từ dưới Văn trì lên.

Quả nhiên, bên trong đại điện, Triều Ca đã lộ ra bản tôn, mang theo vẻ hết sức kích động.

“Triều Ca huynh, huynh lại nhớ ra sao?”

Hứa Thanh Tiêu rất là kích động, kích động đến nổi Văn cung hơi thay đổi cũng không phát hiện ra.

“Thanh Tiêu huynh, ta nhớ rồi, bây giờ ta thật sự nhớ ra rồi.”

Triều Ca cực kỳ kích động, y nắm lấy bả vai Hứa Thanh Tiêu, lộ ra vẻ hết sức kích động.

“Triều Ca huynh, huynh nhớ ra điều gì?”

Hứa Thanh Tiêu dò hỏi, trên mặt cũng mang theo nét cười.

“Ta nhớ lại được rất nhiều thứ, nhưng vẫn chưa nhớ lại được thân phận của mình, nhưng mà rất nhiều chuyện có liên quan đến Võ đạo ta đều đã nhớ ra.”

Triều Ca kích động nói.

“Võ đạo?”

Hứa Thanh Tiêu có chút sửng sốt.

Thế nào lại là Võ đạo?

Theo lý

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip