Chương 1440: Hồi Kinh! (2)
"Đúng thế vương gia, Đại Ngụy giờ đúng là ngày càng lớn mạnh hơn, nếu không chiến thì thiên hạ thái bình, trong vòng ba bốn năm, Đại Ngụy ta sẽ vượt qua hẳn hai triều kia, nhưng Thần Võ đại Ngụy mang ý nghĩa là sức mạnh quân sự tuyệt đối."
"Nếu đưa thứ này cho chúng, mặc dù năm năm sau, mười năm sau, mỗi người của Đại Ngụy đều như rồng, cũng chẳng có tý tác dụng nào hết, muốn thống nhất Trung châu cũng chỉ là mộng hão mà thôi, ta có, người ta cũng có, nói không chừng nếu đưa Thần Võ đại pháo đi, hai triều dốc hết sức mạnh toàn quốc ra luyện thêm ba, năm khẩu nữa, cùng lắm thì làm khổ một đời bá tánh, nhưng năm mươi năm sau, lại muốn gây hấn với Đại Ngụy."
"Lúc đấy, nếu xảy ra chiến loạn, đối với Đại Ngụy mà nói chính là một phiền toái lớn hơn."
Binh Bộ thượng thư Chu Nghiêm cũng không nhịn nổi, mở miệng khuyên can Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh.
Hai vị thượng thư cùng nhau lên tiếng rồi, người còn lại thì vẫn im lặng, nhìn xem Hứa Thanh Tiêu muốn nói gì.
Chốc lát sau.
Hứa Thanh Tiêu không phản bác lại hai người, mà nhìn Quý Linh nói.
"Bệ hạ, mấy ngày nay thần vẫn luôn bế quan, ngẫu nhiên cảm ứng được thiên cơ, cho nên có vài lời muốn nói, không thể để quá nhiều người biết được, trừ Lục bộ thượng thư và chín vị quốc công ra, các đại nhân còn lại có thể bãi triều được không?"
Hứa Thanh Tiêu nói.
Hắn có vài lời cần nói để thượng thư của sáu bộ và chính quốc công yên tâm, nói cách khác, cho không hai khẩu Thần Võ đại pháo, e rằng cả triều văn võ đều không đồng ý.
Nếu lục bộ thượng thư và quốc công đều đồng ý, vậy người còn lại có đồng ý hay không cũng chẳng sao.
Nói xong, Quý Linh cũng chậm rãi mở miệng nói.
“Chuẩn.”
Chữ chuẩn nói xong, cả triều văn võ cũng không dám ngỗ nghịch, tuy bọn họ tò mò, nhưng cấp bậc không đủ, chỉ đành thành thật lui ra.
Đợi đến khi họ bãi triều hết xong.
Trần Chính Nho không khỏi lên tiếng.
"Rốt cuộc có chuyện gì thế vương gia, ngài cứ nói đi, đều là người một nhà, không việc gì phải lừa dối nhau làm gì cả."
Trần Chính Nho ra vẻ chăm chú lắng nghe nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, thẳng thắn cho luôn Thần Võ đại pháo, theo lý thuyết còn lâu Hứa Thanh Tiêu sẽ ngu xuẩn như vậy.
Nhưng nói được câu này, có nghĩa Hứa Thanh Tiêu có ước lượng rồi.
Không riêng gì ông, các vị thượng thư quốc công còn lại, bao gồm cả Nữ Đế cũng có vẻ rất tò mò không nhịn được nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Bệ hạ.”
“Chư vị đại nhân.”
"Trong vòng nửa năm qua, bản vương cũng không phải bế quan đâu, mà đang luyện chế Thần Võ đại pháo, trong vòng nửa năm, bản vương đã luyện chế ra được năm trăm khẩu Thần Võ đại pháo."
"Do đó cho bớt hai khẩu Thần Võ đại pháo đối với Đại Ngụy ta cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều."
Hứa Thanh Tiêu từ tốn kể ra trong khoảng thời gian này hắn đang làm cái gì.
Lời này vừa nói xong, trong phút chốc khiến tất cả ồ hết lên.
"Gì cơ? Tận năm trăm khẩu ư?"
"Vương gia, ngài nói thật hay giả đấy?"
"Năm trăm khẩu? Đại Ngụy ta có tận năm trăm khẩu Thần Võ đại pháo?"
Giờ phút này, mọi người không tài nào bình tĩnh nổi nữa, bọn họ đồng loạt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, trong ánh mắt là đầy sự chấn động.
Cho dù là Quý Linh, Nữ Đế của Đại Ngụy, cũng khiếp sợ trợn tròn hai mắt nhìn.
Đại Ngụy trước mắt vì sao lại bị người trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền