Chương 1478: Phiên Ngoại: Thành Thánh (1)
Đêm khuya.
Bầu trời không một vì sao.
Trần giới.
Sau khi giọng của Hứa Thanh Tiêu vang lên, thế nhân đều trở nên an tĩnh.
Sau một khắc.
Toàn bộ trần giới đều vỡ òa cả lên.
Bên chấn động đầu tiên là Vương triều Đại Ngụy.
Bên trong Hoàng cung.
Quý Linh đã gầy hơn rất nhiều, mặc dù vẫn là đệ nhất mỹ nhân của thế gian, nhưng sự tiều tuỵ trong ánh mắt không cách nào che lấp được.
Một vị đế vương, đáng lẽ ra không nên như thế.
Nhưng trong những ngày qua, nội tâm nàng đã phải chịu giày vò rất rất nhiều.
Thuở nhỏ từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện, phụ thân đã rời đi, triều đình rối ren, mình như bước trên băng mỏng, nàng không có ai xứng đáng để tín nhiệm.
Cho đến khi Hứa Thanh Tiêu xuất hiện.
Những ngày tháng đó, nàng không thể quên được lần đầu tiên gặp gỡ Hứa Thanh Tiêu, cũng không thể quên được Hứa Thanh Tiêu mời thánh ý đến ngay trên triều đình.
Từng cảnh tưởng này in sâu trong ký ức nàng, gạt mãi cũng không đi.
Cho đến bây giờ, Hứa Thanh Tiêu rời đi, rời đi một cách im hơi lặng tiếng, chỉ để lại cho mình một vài bản nghị chương.
Những ngày này, nàng đang hi vọng, hi vọng Hứa Thanh Tiêu có thể trở về, mang theo ánh sáng trở về.
Nhưng điều không ngờ tới là.
Nàng đã nghe thấy giọng nói nàng không muốn nghe nhất.
"Ta là Hứa Thanh Tiêu, ngày hôm nay nguyện phân tán sức mạnh Á thánh, Văn cung tài khí cho thế gian, sáng lập con đường thành Thánh vì người đọc sách thế gian."
"Nguyện năm trăm năm sau, song thánh lâm thế."
Giọng nói tràn ngập kiên định, mang theo vẻ vô tình, cũng hàm chứa sự kiên quyết.
Khi giọng nói đó vang lên, Quý Linh liền biết, Hứa Thanh Tiêu cuối cùng vẫn không thể ngăn cơn sóng dữ.
Cuối cùng, hắn đã ngã xuống.
Phía trước thiên mệnh mênh mông, hắn không còn tiếp tục tạo nên kỳ tích được nữa rồi.
Đau thương.
Quá đau thương.
Khoảnh khắc này, trái tim Quý Linh như bị dao cắt. Nàng không khóc được, những ngày này, nàng không biết đã rơi lệ bao nhiêu lần.
Nàng ôm lấy trái tim mình, khom người xuống, khó chịu đến ngạt thở.
Hứa Thanh Tiêu thân mang một nửa quốc vận, thời điểm Hứa Thanh Tiêu rớt đài, nàng đã cảm nhận được.
Nàng biết, Hứa Thanh Tiêu đã chết rồi.
Thật sự đã chết rồi.
Âm thanh nghẹn ngào vang lên, bên trong Dưỡng Tâm điện, nữ đế bừng khóc nức nở. Mấy ngày nay, nàng vẫn luôn lo lắng cái ngày này sẽ tới.
Đến khi cái ngày này thật sự tới, nàng lại không thể chấp nhận được.
Trong kinh thành.
Ở giữa Lại bộ, Trần Chính Nho đang ngắm nhìn bầu trời, không có sao trời, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu đang văng vẳng bên tai.
Ông đã lớn tuổi, đã chứng kiến qua vô số sóng to gió lớn, nhưng thời khắc này, ông lại không kìm được hai hàng nước mắt trong veo.
Trước bàn.
Ông nâng bút, chậm rãi viết xuống hai chữ.
Vạn cổ.
Cùng lúc đó, Hình bộ thượng thư Trương Tĩnh, Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn, Lễ bộ thượng thư Vương Tân Chí và rất nhiều quốc công vương hầu khác, trên đường phố cũng truyền tới rất nhiều tiếng khóc bi thương.
Trước khi chết, Hứa Thanh Tiêu còn suy nghĩ cho muôn dân thiên hạ, phân tán tài khí của thân mình trả lại cho thiên địa. Khí phách bậc này, chính là vạn cổ.
Rất nhanh, thông tin Hứa Thanh Tiêu tự vận đã lan truyền khắp kinh thành.
Dân chúng chưa từng nghĩ đến Hứa Thanh Tiêu lại đột nhiên ra đi, trong nhất thời căn bản không thể nào tiếp thu được.
Rất nhanh, có người đã bắt đầu nhắc đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền