Chương 57: Sư Đệ, Sao Đệ Không Hỏi, Trình Lập Đông Có Sợ Ta Không? (1)
Không phải Trần Tinh Hà tự cao tự đạo, mà thân là một người đọc sách, chỉ cần lý lẽ thuộc về mình thì sợ gì?
Hôm nay hắn ta nói nhiều như vậy không phải là vì muốn giả vờ mà là vì muốn giảng giải cho Hứa Thanh Tiêu một lần.
Mấy lời này được thốt ra.
Hứa Thanh Tiêu hơi sững sờ.
Hay lắm.
Vậy ra sư huynh nhà mình thật sự rất gì và này nọ nha.
Hứa mỗ đây bội phục.
Sau khi nhóm Mũi Ưng nghe xong mấy lời này thì có chút choáng váng.
Không phải bọn họ chưa tiếp xúc với người đọc sách, nhưng tình huống như thế này là lần đầu tiên.
Quả nhiên là can đảm.
Nhưng mà kinh ngạc thì kinh ngạc, chuyện nên làm thì bọn hắn vẫn phải làm.
“Không còn sớm nữa, mong hai vị đừng kéo dài thời gian.”
Gã mở miệng, nhưng so với lúc trước thì tôn trọng hơn một chút.
“Sư đệ, đi thôi.”
Trần Tinh Hà lạnh lùng mở miệng, Hứa Thanh Tiêu cũng không kéo dài thời gian nữa, đi theo đối phương.
Chẳng qua là trước khi rời đi, Chu Lãng bỗng dưng lên tiếng.
“Đi sớm về sớm, đừng kéo dài quá lâu. Ngày mai vi sư sẽ mời Từ Thanh Từ phu tử đến đây, đừng để chậm trễ với Từ phu tử.”
Tiếng nói của Chu Lăng vang lên, nhấn mạnh vào mấy chữ Từ Thanh Từ phu tử.
Mấy người Mũi Ưng nghe xong thì vẻ mặt hơi thay đổi, hiển nhiên bọn họ biết Từ Thanh Từ này là ai.
Nho gia Thất phẩm.
Là người từng làm việc trong viện Hàn Lâm ở Hoàng đô, bây giờ cáo lão hồi hương. Đây là một nhân vật lớn, cho dù không có quyền thế gì nhưng uy quyền của lời nói thì rất nặng.
Những lời này của Chu Lăng là mang ý cảnh cáo. Điều tra chuyện quá khứ cũng được, phối hợp điều tra cũng không có vấn đề gì, nhưng không thể để người xảy ra chuyện. Nếu như có người không về được thì sẽ không yên đâu.
Mũi Ưng nhìn thoáng qua Hứa Thanh Tiêu, trong lòng của gã vừa thấy kinh ngạc vừa thấy tò mò.
Làm sao mà chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, hạng người vô danh như thế này lại bợ đỡ được người đọc sách kia chứ?
Còn nữa, dạo này sao có nhiều người đọc sách thích lo chuyện bao đồng thế nhỉ?
Dù trong lòng cảm thấy rất tò mò nhưng ngoài mặt gã chẳng nói câu này, trầm giọng dẫn người đi khỏi nơi này.
Ba khắc sau.
Huyện nha huyện Bình An.
Trong huyện nha có cửa lớn và cửa hông. Cửa lớn lúc nào cũng đóng chặt, chỉ khi có người đánh trống kêu oan mới mở ra, còn lại đều đi bằng cửa hông.
Hứa Thanh Tiêu đi theo đối phương, vượt qua cửa hông, bước từng bước đi vào trong nội đường.
Đi qua nơi dùng để thẩm án trong nha môn, Trình Lập Đông đang ngồi ở ghế đầu tiên bên trái trong nội đường, còn người ngồi ở vị trí trên đương nhiên là Lý huyện lệnh.
Bộ khoái lẫn sai dịch riêng của hai bên đều đứng đằng sau, từng người đều mang vẻ mặt bình tĩnh, còn lại hai vị đại nhân này thì đang uống trà cười cười nói nói.
Sau khi đợi Hứa Thanh Tiêu đến, ánh mắt hai người đồng loạt tập trung lên người hắn.
“Hứa Thanh Tiêu bái kiến Huyện lão gia, bái kiến Trình đại nhân.”
Lúc nhìn thấy Lý huyện lệnh, trên mặt Hứa Thanh Tiêu tràn đầy ý cười, nhưng đến lúc gọi tên Trình Lập Đông thì ý cười thu lại không ít, chỉ còn nụ cười yếu ớt.
“Thư sinh Trần Tinh Hà, bái kiến Lý huyện lệnh, bái kiến Trình Bách Hộ.”
So sánh với biểu cảm của Hứa Thanh Tiêu thì biểu cảm của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền