Chương 61: Chu Lăng Ban Chữ (2)
Chu Lăng nói ra hai cách giải quyết.
Mà sau khi nói ra hai cách này xong, cho dù là Hứa Thanh Tiêu hay là Trần Tinh Hà thì cũng đều cảm thấy có chút khó khăn.
Vượt qua kỳ thi phủ.
Đây gần như là chuyện không thể nào. Hứa Thanh Tiêu chẳng đọc được bao nhiêu sách, chỉ tham gia thi phủ một lần thì làm sao có thể trúng cử ngay được?
Về phần mời chính nho đến cũng có chút gượng ép. Lục phẩm chính nho là khái niệm nào chứ? Đi đến đâu cũng có người vây quanh, những người đọc sách ở muôn nơi đều muốn được thăm viếng một lần.
Lên thêm một phẩm nữa thì chính là Đại nho, tồn tại nổi danh một nước.
Một người là Lục phẩm chính nho, có khả năng ngay cả Phủ quân cũng không mời được. Tuy Chu Lăng là người đọc sách, có nhân mạch nhất định, nhưng nếu muốn mời một vị chính nho đến giúp đỡ thì cũng hơi gượng ép.
Nhưng cho dù như thế nào thì ít nhất vẫn có cách đối phó, không đến mức là không nghĩ được cách nào.
“Nếu dị thuật này hại người như thế thì vì sao không đốt nó đi?”
“Làm cho lòng người bàng hoàng.”
Trần Tinh Hà lên tiếng, có vẻ hơi tò mò, hắn ta cảm thấy một loại vật hại người như thế này vì sao lại không thiêu hủy được chứ.
“Dị thuật giống như là lũ lụt, muốn lấp thì không bằng khai thông. Dùng cách đốt cháy thì cũng tồn tại rất nhiều phiền phức, chuyện phục khắc sao chép khó có thể giải quyết được. Thiêu huỷ một quyển dị thuật cũng không đại biểu cho việc đây là quyển độc nhất.”
“Vương triều Đại Ngụy muốn thu thập dị thuật nên sẽ để cho những người trong Nho đạo nghiên cứu. Từ đó nghĩ ra biện pháp khắc chế, đồng thời nếu như có người tu luyện dị thuật thì cũng có thể phân biệt được. Thiêu huỷ một cách đơn thuần cũng không thể nào giải quyết được gốc gác của phiền phức.”
Chu Lằng trả lời.
Nói xong câu này, ông ấy nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu rồi nói tiếp.
“Thanh Tiêu, ngươi đừng nói là chịu trách nhiệm hay gì đó. Nếu như ngươi thật sự không tu luyện dị thuật thì cây ngay không sợ chết đứng, cho dù là phải chịu phiền phức thì vi sư sẽ nghĩ hết mọi cách để giúp ngươi vượt qua tình cảnh khó khăn.”
Vẻ mặt Chu Lăng rất chắc chắn.
Ông nói xong, Hứa Thanh Tiêu nhẹ nhàng gật đầu, nhưng tâm trạng không hiểu sao cảm thấy hơi bất thường.
Bởi vì hắn đã tu luyện dị thuật.
Nhưng mấy chữ này hắn không nói ra lời được. Không phải là hắn sợ Chu Lăng phát hiện ra mình là người như vậy mà Hứa Thanh Tiêu lo lắng mình sẽ liên lụy đến Chu Lăng và Trần Tinh Hà.
“Đi nào, ăn cơm trước đã. Thanh Tiêu, mấy ngày nay ngươi cố học cho giỏi, đừng có nhiễu loạn tâm thần.”
Nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu chỉ gật đầu mà không lên tiếng, Chu Lăng mở miệng nói, bảo hai người đừng suy nghĩ gì, ăn cơm trước đã rồi nói sau.
Hứa Thanh Tiêu không nhiều lời, cúi đầu xuống ăn cơm.
Đến giờ Tý.
Màn đêm bủa vây, trăng sáng sao thưa.
Trong thư phòng.
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi hạ bút, trên tờ giấy trắng đã viết đầy mấy trăm chữ. Nét chữ tinh tế, đơn giản mà sạch sẽ.
Nhưng đáy lòng Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa bình ổn lại.
Hắn đã luyện chữ một canh giờ rồi.
Nhưng càng luyện thì chữ càng loạn.
Tâm không tĩnh, chữ không bình.
Thả bút lông trong tay xuống, Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, nhìn ánh trăng sáng bên ngoài đêm đen qua cánh cửa.
Không hiểu sao tâm trạng lại phức tạp.
Sau buổi cơm tối, tâm trạng của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền