Chương 73: Năng Lực Xã Giao Của Hứa Thanh Tiêu (2)
Hai người khiêm tốn lễ phép, ngoài miệng dù nói không dám nhận không dám nhận, nhưng ý cười trên mặt nồng đậm vô cùng, sao lại là vẻ không dám nhận được?
"Thanh Tiêu hiền đệ, quả nhiên là khiêm tốn hữu lễ, đợi lát nữa nhất định phải uống với nhau mấy chén mới được."
Triệu Chí viễn cười cười.
Chỉ là gặp mặt đơn giản, độ thiện cảm của mấy người đối với Hứa Thanh Tiêu đã tăng lên gấp bội, khiến cho Vương Nho đứng ở một bên tấm tắc khen lạ.
Nhưng mà mọi người cũng không trì trệ, kết bạn với nhau cùng đi.
Nhưng mà đi trên đường, Vương Nho có chút ngạc nhiên, hạ thấp giọng hỏi.
"Thanh Tiêu hiền đệ, ta hỏi ngươi chuyện này nhé?"
"Lão sư của ngươi... Hoặc là sư huynh ngươi.... Khụ..."
"Có ai từng khen ta không?"
Vương Nho mở miệng, hơi lộ ra vẻ xấu hổ.
Hứa Thanh Tiêu: ???
Đối mặt với câu hỏi thăm dò của Vương Nho, Hứa Thanh Tiêu trong phút chốc không biết phải trả lời ra sao.
Đáp bừa một câu là từng khen rồi thì hơi dối giả, bảo chưa khen, thì lại đả thương lòng tự trọng của người khác.
Suy nghĩ một lát, Hứa Thanh Tiêu chỉ đành cười đáp một câu đương nhiên là có nhắc đến Vương Nho huynh trưởng, sau đó lại nói tiếp vài câu làm người trượng nghĩa các thứ, khiến Vương Nho nở nụ cười.
Xã giao của cổ nhân bình thường đều khá là hàm xúc ngại ngùng, nhất là văn nhân, đại đa số suy nghĩ đều để ở trong lòng, ta giỏi ngươi không giỏi, trừ phi tài hoa của ngươi thật sự là khiến tiên phật khiếp sợ, nếu không đều là xuất thân từ thư hương môn đệ, bái danh sư làm thầy, có ai tự cho rằng tư chất của mình kém cỏi đâu?
Cho nên ngoại trừ quan hệ cực kỳ tốt ra, hoặc là cố ý nịnh bợ, nếu không đại đa số gặp mặt nhau thì chỉ chào hỏi qua thôi.
Hứa Thanh Tiêu trái lại không giống như vậy.
Đi cùng đám người Vương Nho, tiếp theo dù gặp phải bất kỳ người nào, Hứa Thanh Tiêu có thể nói là lưỡi không xương trăm đường lắt léo.
"Vị huynh trưởng này tuấn tú bất phàm, quả thật là đẹp như ngọc, đúng là khiến cho ngu đệ đây cảm thấy không bằng."
"Dám hỏi có phải huynh trưởng đã nhập phẩm rồi hay không? Vì sao lại thấy bao quanh huynh trưởng toàn là Hạo nhiên chính khí, đúng là khiến ngu đệ đây phải ghen tỵ.”
"
Được ở cùng một chỗ với chư vị, quả nhiên là vinh hạnh cả đời của ta, mong chư vị chớ ghét bỏ ngu đệ vụng về nhé."
Khả năng xã giao của Hứa Thanh Tiêu trong buổi yến tiệc này, có thể nói là xuất chúng.
Trên cơ bản thì bất kỳ ánh mắt nào đối diện với Hứa Thanh Tiêu, đều không thoát được một tràng khen ngợi, hơn nữa Hứa Thanh Tiêu khen người cũng không phải loại khen tùy tiện cho có.
Biết tài hoa của ngươi hay, thì khen ngươi tài hoa, nhìn ngươi diện mạo tuấn tú, thì khen tướng mạo ngươi, nghe nói ngươi muốn tham gia thi phủ, vội vã khen ngươi chăm học.
Nói tóm lại là, ngươi giỏi nhất, ta muốn được học tập từ ngươi.
Dưới những lời dỗ ngon ngọt của Hứa Thanh Tiêu, về cơ bản thì những văn nhân từng gặp mặt với Hứa Thanh Tiêu, không người nào là không vui sướng kích động. Đến đây tụ hội, thứ gì thoải mái nhất?
Chính là được người khác nhận ra, được người khác khen ngợi, đương nhiên nếu có thể làm một bài thơ ở trong bữa tiệc này, được mọi người tán thưởng tất nhiên là tốt nhất.
Hứa Thanh Tiêu thỏa mãn được mộng đẹp của mọi người dự tiệc, cũng bởi vậy mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền