Chương 83: Hồi Phủ Quân, Người Này Tên Là Hứa Thanh Tiêu (1)
Cho đến nay, man di phương bắc vẫn còn kêu gào như cũ, bọn chúng nói sớm muộn gì cũng sẽ đánh vào kinh đô, tuyên bố muốn để cho đương kim Thánh thương mở tiệc mời khách đãi bọn chúng, biến thành đồ chơi trên giường của bọn chúng.
Đây là mối nhục to lớn đến nhường nào chứ?
Dù cho đến nay, man di phương bắc chỉ luôn kêu gào ngoài miệng chứ không va chạm thật sự.
Nhưng mà cái gai này thì vĩnh viễn tồn tại trong lòng thần dân Đại Ngụy.
Bây giờ, bài thi từ này của Hứa Thanh Tiêu quả thật đã nói lên tâm trạng trong lòng vô số người.
“Tĩnh thành sỉ, do vị tuyết, thần tử hận, hà thì diệt.”
“Giá trường xa, đạp phá liên vân sơn khuyết.”
Lý Quảng Tân hít sâu một hơi, thật lâu sau vẫn khó mà bình phục.
“Phụ thân, người này là đại tài đương thời, có cần hài nhi kéo về dưới trướng của người hay không?”
Lý Hâm mở miệng hỏi phụ thân mình.
“Không thể.”
Lý Quảng Tân lắc đầu, trực tiếp cự tuyệt.
“Đại tài như thế, tuổi mới gần hai mươi mà đã trực tiếp tấn thăng cửu phẩm, lại làm ra thiên cổ danh từ, tương lai nhất định là không tầm thường.”
“Vi phụ chẳng có mặt mũi nào để hắn về dưới trướng của ta, hơn nữa, đại tài bậc này chắc chắn cũng sẽ không chịu khuất phục dưới trướng vi phụ.”
“Hâm nhi, con vừa nói bản từ này là do hắn viết cho một vị tướng quân, là ai vậy?”
Lý Quảng Tân trực tiếp cự tuyệt đồng thời cũng tò mò, bài từ này của Hứa Thanh Tiêu là làm cho ai?
Nghe nói như thế, Lý Hâm có chút xấu hổ.
“Hài nhi có hỏi, nhưng Hứa huynh không có trả lời.”
Lý Hâm có chút xấu hổ.
“Không trả lời sao?”
“Thông minh, thông minh, quả nhiên là thông minh tuyệt đỉnh mà.”
Lý Quảng Tân không nhịn được cảm khái.
“Đây có gì mà thông minh chứ? Phụ thân, hài nhi ngu dốt, thật sự không rõ.”
Lý Hâm có hơi sửng sốt. Mặc dù nói Hứa Thanh Tiêu đúng thật là đại tài, khen thì đáng khen thật nhưng mà có nhất thiết cần phải gượng ép như vậy không?
“Con không hiểu cũng là bình thường.”
“Từ mối nhục Tĩnh thành, quốc sách Đại Ngụy cũng theo đó mà thay đổi, lấy võ tướng làm chủ, văn thần làm phụ. Cho dù bệ hạ đời trước có hơi chèn ép nhưng mà Đại Ngụy này bây giờ vẫn do võ tướng làm chủ.”
“Bảy lần bắc phạt, phong biết bao nhiêu vương hầu?’
“Bên trong triều thần có bao nhiêu tướng lĩnh muốn dẫn binh bắc phạt? Bản từ này vừa viết ra thì đã giống như một tảng đá lớn gợi nên ngàn cơn sóng.”
“Mối hận của thần dân rõ mồn một trước mắt, mối nhục Tĩnh thành tuyết cũng không tẩy được, bất luận là vì công hay vì danh thì bắc phạt đã là chuyện đã định.”
“Mà trong những tướng lĩnh này, những người đứng đầu đa số đều đã tham dự bắc phạt, mối hận trong lòng chẳng phải là mạnh mẽ hơn chúng ta gấp trăm lần hay sao?”
“Mà Hứa Thanh Tiêu này lại không nói ra bài thơ này làm cho ai, khi chuyện này truyền tới kinh đô, mấy vị trước kia giờ đã phong vương thành hầu, chắc chắn sẽ tự thấy người đó chính là mình.”
“Danh từ phối với danh tướng, được ca tụng đến thiên cổ, bọn họ xem quyền lợi như mây khói, nhưng nếu tên tuổi của bọn họ có thể lưu danh muôn đời, lưu truyền thiên cổ thì con nói xem, đây có phải là một loại ân tình to lớn hay không?”
Lý Quảng Tân nghiêm túc phân tích cho Lý Hâm hiểu, những lời này làm cho Lý Hâm rung động không thôi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền